XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Tân Nương

Yêu Thương Tân Nương

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/674 lượt.

là ví với số lượng có hạn của LV, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.
“Thích không?” Hắn hỏi cô.
Cô dùng sức gật đầu, kìm lòng không được hôn hắn một cái.
“Cám ơn anh. Em rất thích.”
Đến lúc này, cô đã hoàn toàn quên những người đứng ở bên kia, toàn tâm rong chơi trong đống quà tặng, ngay cả lúc mấy người kia tức giận rời đi hay có biểu tình gì cũng đều không biết.
Nhưng Hoắc Duyên lại nhìn rõ tất cả, ngay cả ánh mắt phẫn hận của An Tuyết Lỵ trước lúc rời đi.
Quan Tử Ngâm mở quà đến mệt không chịu được, tuy rằng tâm tình tốt lắm, tinh thần cũng thực phấn khởi, nhưng lúc nằm lên giường, mới được một lát đã ngủ luôn.
Hoắc Duyên hôn cô, bật đèn ngủ rồi chỉnh chăn cẩn thận sau đó khóa cửa đi xuống nhà ăn chuẩn bị dùng bữa tối.
Trong nhà ăn, bốn vị khách đều đã an vị, đang nói về việc hắn tặng quà cho Tử Ngâm chiều nay.
Đại ca bởi vì buổi chiều có việc ra ngoài nên không chính mắt thấy, vì thế Lí Thành Thị thêm mắm thêm muối thuật lại, cùng với hai nữ nhân kia thỉnh thoảng châm chọc khiêu khích, rất náo nhiệt.
Hoắc Duyên đi vào nhà ăn với cái không khí như vậy.
“Hoắc Duyên, cậu tới vừa đúng lúc, chúng ta đang bình luận tác phẩm buổi chiều của cậu.” Vừa nhìn thấy hắn đi vào nhà ăn, Hoắc Hào lập tức tươi cười chế nhạo nói, rồi nhìn ra phía sau hắn “Sao không thấy Tử Ngâm?”
“Cô ấy có chút không thoải mái, nên em bảo nghỉ ngơi trong phòng.”
“Không thoải mái? Sao lại vậy? Tôi thấy lúc cô ta mở quà tinh thần thật sự rất tốt nha.” Ngô Nghi Linh nói, ý tứ hàm xúc châm chọc thực rõ ràng.
“Cô ấy có khỏe không?” An Tuyết Lỵ mở miệng hỏi, thay vì nói là quan tâm, không bằng nói là lễ nghi, bởi vì thanh âm của cô rất lãnh đạm.
“Khá tốt.” Hắn ngồi xuống, dùng ánh mắt ý bảo quản gia có thể mang đồ ăn lên.
Thiếu Tử Ngâm làm bạn, bữa tối này hắn ăn cực kỳ khổ sở.
Sau bữa tối, lúc mọi người ra phòng khác uống cà phê và trà An Tuyết Lỵ nhân cơ hội giữ chặt hắn.
“Chúng ta nói chuyện.” Cô yêu cầu.
“Tôi không biết chúng ta còn có cái gì cần phải nói.” Hắn lãnh đạm cự tuyệt, đẩy cánh tay của cô đang dán trên tay hắn ra, nhưng trong nháy mắt cô lại dính lại.
“Xin anh, Hoắc Duyên.” Nàng năn nỉ.
“Cậu đáp ứng cô ấy đi.”
Thanh âm Hoắc Hào đột nhiên truyền đến, làm cho Hoắc Duyên không khỏi quay đầu lại nhìn. Hắn hoàn toàn không chú ý tới Hoắc Hào quay lại từ lúc nào.
“Cô ấy cũng xin anh lâu rồi nên anh mới dẫn cô ấy tới đây tìm cậu.” Hoắc Hào nói.
“Được, cô muốn nói gì?” Hắn hỏi Tuyết Lỵ, khóe mắt khẽ liếc thấy đại ca xoay người rời đi.
“Có thể nói ở chỗ khác được không? Nơi này nhiều người qua lại.” Cô ngỏ ý.
“Nơi này hoặc là phòng khách, tôi không thể ở cạnh cô một mình, không cần những hiểu lầm không cần thiết.” Hoắc Duyên gọn gàng dứt khoát nói.
“Anh để ý đến cô ta như vậy sao?” Sắc mặt cô biến đổi, không ngăn được oán hận thốt lên.
“Đúng!”
Sắc mặt An Tuyết Lỵ trong nháy mắt trở nên càng thêm khó coi, xanh trắng đan vào nhau, vô cùng giận dữ.
“Vì sao?”
“Bởi vì tôi yêu cô ấy.”
“Anh căn bản không biết cái gì gọi là yêu!”
“Trước khi gặp cô ấy tôi thực sự không biết, thậm chí còn từng hoài nghi sự tồn tại của tình yêu, nhưng hiện tại tôi không hề hoài nghi.”
Lời hắn nói làm An Tuyết Lỵ nhịn không được thương tâm và phẫn nộ, kích động đánh hắn, lệ rơi đầy mặt.
“Vì sao, tôi có chỗ nào kém cô ta?” Cô vừa khóc lóc vừa chất vấn “Vì sao cách anh đối xử với cô ta và với tôi hoàn toàn khác nhau như vậy, nếu lúc trước anhđối xử với tôi tốt bằng một phần mười anh đối với cô ta thì tôi sẽ không làm ra những chuyện có lỗi với anh, anh biết không? Anh nói cho tôi biết là vì sao?”
” Tình yêu vốn không có đạo lý.” Hắn bình tĩnh nhìn cô, biết mình thực vô tình nhưng sự thật chính là như thế.
An Tuyết Lỵ dùng sức tát hắn một cái.
Tiếng tát đột ngột vang lên làm những người giúp việc ở xung quanh ngây dại, nhưng chuyện xảy ra sau đó mới khiến mọi người há hốc mồm, hơn nữa sau khi nghĩ lại mới nhịn không được muốn lớn tiếng quát.
Quan Tử Ngâm tiêu sái đi vào phòng, mọi người còn chưa kịp phản ứng thì cô đã đột nhiên xuất hiện ở phía trước, nhanh như chớp vung tay lên.
Trong nhà ăn lại vang lên tiếng tát thứ hai.
Thời gian như đang dừng lại.
Trong nhà ăn vô cùng trầm tĩnh.
Hoàn toàn không ngờ mình sẽ bị đánh, An Tuyết Lỵ sau khi cảm thấy khiếp sợ liền giơ tay lên muốn phản kích, nhưng nào ngờ lại bị Quan Tử Ngâm chế trụ cổ tay.
“Trước đó cô phản bội hôn ước, cô dựa vào cái gì mà động thủ đánh người?” Cô hất cằm, giống như nữ chiến sĩ lạnh lùng nói.
“Còn cô, cô dựa vào cái gì mà đánh tôi?” An Tuyết Lỵ chất vấn.
“Thay hôn phu của tôi trả lại một cái tát, lý do này được chứ?” Quan Tử Ngâm mặt không đổi sắc trả lời.
“A!” An Tuyết Lỵ trong phút chốc hét lên một tiếng, đột nhiên dùng sức thoát khỏi tay của cô, như mãnh thú không thể khống chế được muốn cùng cô đồng quy vu tận.
Hoắc Duyên sao có thể để cô ta gây thương tổn cho vị hôn thê âu yếm của mình. Hắn nhanh như chớp bắt lấy hai tay của cô ta giữ yên tại chỗ.
“Nếu c