Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Tân Nương

Yêu Thương Tân Nương

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/639 lượt.

à hoàn toàn không có biện pháp trách mắng em, chưa bao giờ cự tuyệt yêu cầu của em đúng không? Cho dù em muốn sao trên trời thì ông ấy cũng phải hái cho em.”
“Đúng vậy, vốn là như vậy, nhưng nửa năm trước do anh ban tặng, ba không chỉ cự tuyệt yêu cầu của em mà còn tát em một cái.” Tưởng tượng lại lúc đó, cô liền cảm thấy ủy khuất.
Mấy hôm trước hắn đã nghe cô nói chuyến đi Đài Loan gặp bốn nam nhân chỉ phúc vi hôn, và những chuyện thú vị xảy ra sau đó. Ngay lúc đó hắn chỉ thấy buồn cười, không ngờ cô còn bị ba tát một cái, hắn hiện tại chỉ cảm thấy đau lòng và thật có lỗi.
“Thật xin lỗi.” Hắn áy náy nói.
“Chuyện này không phải do anh, anh cũng không biết là ba anh sẽ làm vậy.” Cô lắc đầu nói.
Hắn vẫn cảm thấy được đau lòng và thật có lỗi.
“Anh cảm thấy ai là người đẩy em?” Cô bỗng nhiên trở lại chuyện chính.
Hoắc Duyên bỗng nhiên khẽ thở dài, biết là cô đã muốn biết thì không thể ngăn cô được.
“Anh không biết, bốn người bọn họ đều có thể.” Hắn thành thật trả lời.
“Ngay cả đại ca anh cũng có thể sao?” Cô có chút kinh ngạc, hắn nói bốn mà không phải ba.
“Tối hôm qua không phải em nói hắn dã tâm bừng bừng sao?” Hắn lại bắt đầu xoa xoa vết bầm của cô.
“Emcũng không hiểu biết đại ca anh, không biết cá tính và thói quen của anh ta, có lẽ đó chỉ là bộ dáng bình thường của anh ta.” Quan Tử Ngâm khẽ cau mày: “Bình thường anh ta đều như vậy sao?”
“Đúng!”
“Vậy thì sao có thể hoài nghi anh ta?”
“Không đúng.”
“Sao lại nói vậy?” Côxoay người lại đối mặt hắn hỏi.
“Anh vốn không nên nói với em chuyện này.” Hắn thở dài một tiếng.
“Chuyện gì?” Cô nhìn hắn không chuyển mắt.
“Tai nạn xe cộ kia không hoàn toàn là vô tình.” Hắn do dự.
“Cái gì?” Quan Tử Ngâm cực kỳ khiếp sợ: không phải vô tình vậy có nghĩa là có người muốn hại hắn, muốn giết hắn.
“Không có căn cứ chính xác chứng minh là anh ta làm nhưng có nghi ngờ lớn.”
“Anh ta làm gì?”
“Xe bị thiêu rụi nhưng sau khi kiểm nghiệm lại, dây lưng có dấu vết bị đao cắt, tuy rằng chỉ một chút nhưng ….”
“Qua thời gian dài sẽ là nguy hiểm trí mạng.” Cô nổi giận đùng đùng tiếp lời nói.
“Ừ.”
“Sao hắn ta phải làm vậy? Sao anh lại đắc tội với hắn?” Cô căm phẫn.
“Không biết, bởi vì không tìm thấy chứng cớ chứng minh chuyện này là do hắn ta làm, cho nên không có cách nào chất vấn hắn. Hơn nữa một năm nay, hắn an phận thủ thường làm người ta không túm được đuôi, có lẽ là chúng ta hiểu lầm hắn cũng không biết chừng.”
Hoắc Duyên có chút bất đắc dĩ, kỳ thật hắn cũng không muốn hoài nghi đại ca, nhưng chỉ có anh ta có thể tự do ra vào trong ga ra, hơn nữa cũng chỉ anh ta biết chiếc xe mình yêu quý và hay sử dụng nhất.
Mọi điểm đáng ngờ điểu chỉ vào hắn ta, điều này làm cho hắn và phụ thân đau lòng và bi thương.
Hắn bất đắc dĩ, khổ sở và đau lòng, Quan Tử Ngâm thấy toàn bộ lại không biết nên nói cái gì để an ủi.
Hiện tạicô chỉ có thể cầu nguyện việc này có thể nhanh kết thúc, sau đó không có thương tổn gì sinh ra.
Lão thiên gia, xin ông. 






“Trong tình huống không có đầu mối, địch trong tối ta ngoài sáng, làm sao bắt phạm nhân đây? Biện pháp duy nhất chỉ có là chờ đối phương động thủ lần thứ hai.”
Hoắc Duyên tuyệt không muốn Quan Tử Ngâm nghĩ như vậy nhưng cũng biết lời cô nói chính là sự thật.
Nhưng chỉ nghĩ như vậy liền cảm thấy khó chịu.
Phạm nhân là nam nhân hay là nữ nhân còn chưa biết đâu.
Nhưng nếu là nữ nhân, hắn có dự cảm, động cơ hành hung tám, chín phần mười khẳng định là vấn đề ghen tị linh tinh liên quan tới tình cảm. Quan Tử Ngâm cho là như vậy.
Vừa xuống đến nơi bọn họ liền ngây ngẩn cả người, cả đại sảnh chất đầy những món quà lớn nhỏ, chồng chất lên nhau như những quả núi nhỏ, hơn nữa còn liên tục đưa vào những món quà khác.
“Có chuyện gì thế?” An Tuyết Lỵ hoàn hồn đầu tiên hỏi một người giúp việc.
“Là thiếu gia mua tặng tiểu thư.”
“Hoắc Duyên mua tặng ta sao?”
“Không không không, là tặng Quan tiểu thư, Thiếu phu nhân tương lai.” Một người giúp việc vội vàng lắc đầu, nói xong, nàng như là ý thức được mình vừa nói lời không nên nói, liền cứng người, lại vội vàng nói một tiếng “Thực xin lỗi.” Rồi nhanh chóng xoay người rời đi.
An Tuyết Lỵ ngây ra như phỗng đứng ở tại chỗ, cũng không nhúc nhích nhìn đống quà tặng kia, vẻ mặt ngỡ ngàng.
Lúc trước cô ở cạnh hắn, hắn có từng mua quà cho cô không?
Không có.
Hắn luôn nói cô thích cái gì thì tự mình mua hắn chỉ trả tiền mà thôi, căn bản là không chú ý, cũng không quan tâm tới việc cô mua cái gì, vì thứ Hoắc gia nhiều nhất chính là tiền.
Nhưng mà đống quà tặng như núi ở trước mắt này là do hắn mua tặng Quan Tử Ngâm. Cô và Quan Tử Ngâm rốt cuộc khác nhau chỗ nào, vì sao thái độ lại chênh lệch nhiều như vậy?
Cẩn thận che chở, nhẹ giọng, lời nói nhỏ nhẹ, mặt mày đưa tình, hắn chưa từng đối xử với cô như thế.
Cho tới bây giờ đều chưa từng.
Cho dù là lúc bắt đầu kết giao cũng chưa từng.
Cô hận hắn, là hắn lãnh đạm khiến gây nên những