Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341187
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1187 lượt.
3 tuổi vậy. Cha mẹ vui cười trước trò ngộ nghĩnh của con mình.
[3'> Nhị thập tứ hiếu (chữ Hán: 二 十 四 孝) là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh 郭 居 敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời ông.
[4'> Thiến nữ u hồn (chữ Hán phồn thể: 倩女幽魂; bính âm: qiànnǚ yōuhún; tiếng Anh: A Chinese Ghost Story, nhiều tài liệu phiên sai thành Thiện nữ u hồn; chữ thiến có nghĩa là xinh đẹp, duyên dáng. Khi phiên ra tiếng Việt vì vài lý do chủ quan lẫn khách quan nên thường bị đọc chệch thành thiện)
Thiến nữ u hồn được thực hiện dựa theo một câu truyện ngắn vào đời nhà Thanh trong bộ truyện Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh.
Nhân vật chính của câu truyện, Ninh Thái Thần là một anh chàng chất phác, tốt bụng, và hiền lành, chuyên đi khắp nơi thu thuế các cửa tiệm. Một lần làm việc, hoàn cảnh đưa đẩy anh phải tới trọ qua đêm ở Nam Nhược Tự – ngôi chùa nổi tiếng với dân trong vùng vì đã có nhiều người mất mạng bởi ma quỷ tại đó. Ninh Thái Thần đến đây và gặp một cô gái xinh đẹp tên Nhiếp Tiểu Thiến – thực chất là một hồn ma chưa thể siêu thoát. Trải qua nhiều chuyện, họ nảy sinh tình cảm với nhau. Sau khi biết Tiểu Thiến là ma, cùng với sự giúp đỡ của vị pháp sư tài ba Yến Xích Hà, Ninh Thái Thần tìm cách giúp Nhiếp Tiểu Thiến được siêu thoát…
Chu Tư Tư không để ý chút nào nói: “Ừ, rất nổi tiếng, là biên soạn lại từ « Liêu trai ».”
Tôi như có đăm chiêu nói: “Thư sinh nghèo kia khá đấy.”
Chu Tư Tư bỏ băng dính dính lông mèo ra, hoang mang: “Thư sinh nghèo nào?”
Tôi vui nói: “Chính là thư sinh họ Bồ hay Phổ gì đấy, bán canh đậu xanh ở ven đường đổi chuyện xưa, nói muốn viết sách. Tôi tâm huyết tôi dâng trào, liền kể chuyện tỷ muội xưa cho hắn nghe, không ngờ tên nghèo kiết hủ lậu kia viết lại nổi tiếng.”
Chu Tư Tư há to mồm, không dám tin nhìn tôi: “Lừa người à? Cô biết Nhiếp Tiểu Thiến?”
Tôi ngây người thề độc thiên hạ độc nhất: “Lừa cô tôi là chó con.”
Chu Tư Tư vứt băng dính, nhào đến, mắt lấp lảnh hỏi: “Nói nghe chút.”
Tôi ăn chùa uống chùa không cần trả tiền, sai bảo cô ta lâu như vậy, để báo đáp lại thì kể một câu chuyện cũng không có gì. Vì thế rất rộng rãi ngồi trên sô pha, để cô ta rót hai cốc nước trái cây tươi, rồi kể về chuyện cũ bị phủi đầy bụi này.
“Thật lâu thật lâu trước kia, con gái đều rất béo, hẳn là đời Đường. Rất nhiều yêu quái thích chỗ âm u ẩm ướt, Hắc Sơn yêu khí dồi dào, cây cối xanh um, không có người đến, rất hợp để tu yêu, cho nên tụ tập rất nhiều yêu quái. Đương nhiên, Dạ Đồng tôi chắc chắn là lão đại của bọn chúng! Lúc ấy có rất nhiều tiểu yêu vì muốn tránh họa đều dựa vào tôi xin cơm ăn, khi tôi không ở nhà thì giúp trông coi sào huyệt,” nhớ lại chuyện cũ, không khỏi thổn thức, “Tôi thường ở ngoài gây rối, nghe nơi nào có yêu quái lợi hại liền đến đấy đánh nhau. Có lần khiêu khích Tất Phương Điểu, kết quả bị thương, nán lại xã hội loài người chữa thương rất lâu. Lúc ấy tôi tớ chăm sóc vết thương cho tôi là giống đực, suy nghĩ cổ hủ, sau khi phát hiện ra tôi là nữ yêu cũng vẫn không chịu bôi thuốc ở mông với bụng cho tôi. Cấp bách không biết làm sao, tôi đành để hắn mang tôi về Hắc Sơn, gọi bạn lâu năm Nhiếp Tiểu Thiến đến. Cô ấy là quỷ yêu chuyên mê hoặc con người, có mấy phần nhan sắc, chỉ là tính khí không tốt lắm.”
Chu Tư Tư vĩnh viễn không bắt được trọng điểm trong câu nói, ngu ngốc hỏi: “Sao cô lại để đàn ông bôi thuốc vào mông cô? Cởi hết à?”
Tôi nổi giận: “Mông tôi là do Hồng Vũ làm bỏng! Tôi có cách nào khác sao? Hơn nữa tôi là mèo! Lúc nào thì mèo lại phải mặc quần áo hả? Cái tên vô liêm sỉ chết tiệt kia, lúc chưa biết tôi là yêu quái, không phải còn sờ soạng lông trên mông tôi sao?! Kết quả đến khi phát hiện tôi có thể biến thành con gái xong, đến cả vuốt lông cho tôi cũng không chịu, đạo đức giả! Đáng xấu hổ! Hèn nhát!”
Chu Tư Tư vội ngắt lời: “Sau đó?”
Tôi xuôi xuôi, liếc mắt nhìn cô ta: “Tôi không phải là loại có nợ không trả như cô, cô ấy giúp tôi, đương nhiên tôi sẽ thực hiện nguyện vọng của anh ta.”
Chu Tư Tư oán niệm: “Hai mươi triệu…”
Tôi không quan tâm đến cô ta, đắm chìm vào chuyện cũ.
Tôi tớ kia tên Tô Trọng Cảnh, là người ăn xin, gầy tong teo. Ở thời đại thịt mỡ đắt hơn sườn, nhìn qua là biết lỗ vốn. Anh ta đọc rất nhiều sách, có thể là vì nửa người và mặt đều bị bỏng lửa nặng, bộ dạng có hơi giống yêu quái, thường xuyên quấn mảnh vải lên mặt, đi đường cũng hơi cà nhắc, cho nên ở xã hội loài người rất bị kỳ thị. Vì tôi bị thương không nhúc nhích được, cho nên tốt bụng thu giữ anh ta lại làm người hầu hạ tôi, anh ta lại thích khoa chân múa tay với tôi, nói cái gì mà “Dạ Đồng cái này không thể, Dạ Đồng cái kia không được.”
(Chu Tư Tư giơ tay: “Anh ta chăm sóc cô bị thương, không phải là ân nhân cứu mạng sao? Vì sa