Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341163
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1163 lượt.
hành tiên lại không ai phát hiện ra.
Tô Trọng Cảnh là một viên ngọc quý có thể thành tiên, người đời chỉ nhìn vẻ ngoài thì sẽ bỏ qua anh ta.
Tôi là yêu quái, không quan hệ với thiên giới, cũng không nỡ dùng ma đạo vấy bẩn linh hồn đẹp như vậy, rất tiếc nhưng lại bất lực.
Năm năm trước, Tô gia ở Lạc Dương cũng là danh môn thế gia, ông nội đức cao vọng trọng, lúc mất đại tang náo nhiệt, cả dòng họ đều đến dự lễ. Không ngờ, đêm túc trực bên linh cữu, tôi tớ buồn ngủ, không để ý đến nến, nửa đêm vô ý để lửa bén. Lúc ấy đúng lúc thời tiết đang có gió to khô hanh, lửa từ phòng chứa củi lan sang phòng khác. Khi mọi người bừng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ đã không kịp cứu hỏa nữa, gây nên thảm kịch, một nửa thành Lạc Dương bị đốt cháy, khiến nhiều người cửa nát nhà tan, chết trong lửa. Tô gia ở ngay chính giữa biển lửa, không kịp chạy trốn, dù cố gắng cứu giúp nhưng cả nhà gần như chết hết, chỉ còn Tô Trọng Cảnh vừa mới mười hai tuổi ở trong phòng gần hồ nước, được người đầy tớ tình nghĩa đưa ra ngoài trốn. Hai người đều bị bỏng, nghĩa bộc đã chết, dù anh ta còn sống, nhưng vốn là một người tư chất thông minh, tiền đồ vô hạn, lại bị trận hỏa hoạn thay đổi hoàn toàn. Ở thời đại thi khoa cử phải là người không bị thương tật thì có thể nói anh ta đã không còn tiền đồ gì nữa rồi.
Nguyên nhân hỏa hoạn do Tô gia, tai họa ảnh hướng đến nhiều gia đình, tổn thất rất lớn, quan phủ yêu cầu bồi thường.
Ông Tô thi thư gia truyền, xưa nay tích đức, cũng không biết tại sao lại gặp phải đại họa này. Tôn thất Tô gia không tránh khỏi bị liên lụy, nhưng họ kịp nhanh chân không lưu tình tìm đủ lý do xua đuổi chi của cha Tô Trọng Cảnh ra khỏi gia phả. Những người gặp tai họa thì hận Tô gia thấu xương, Tô Trọng Cảnh tuy còn nhỏ, cũng biết lễ nghĩa liêm sỉ. Anh ta lấy danh nghĩa là nhược quán (1) gánh trách nhiệm cho Tô gia, bán tất cả gia sản điền trang, dốc hết sức bồi thường cho mọi người, sau đó không biết kết cục ra sao. Tất cả mọi người đều cho rằng anh ta sẽ không ngốc đến mức bán hết gia sản, ít nhất còn có thể giữ cho mình ít bạc, đi xa tha hương sinh sống, không ngờ anh ta thật sự ngốc như vậy, kết cục bản thân mình rơi vào tình cảnh không xu dính túi, sống nhờ trong ngôi miếu đổ nát, bán chữ mà sống.
(1) Nhược quán: Thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi.
Vốn là con cháu của nhà có tiền có học, ngoại trừ chữ nghĩa đầy mình thì còn có thể làm gì?
Am hiểu duy nhất của Tô Trọng Cảnh chính là đọc sách viết chữ viết văn, đáng tiếc làm ăn thất bát; muốn đi kho hàng giúp đưa hàng, đáng tiếc người khác nhìn thấy thân thể xương xẩu gió thổi đã gục của anh ta, chẳng ai muốn thuê. Chính anh ta muốn chuyển bao lớn, mới đi ba bước đã ngã quỵ. May mắn ông chủ kho hàng không có lòng dạ hiểm độc, ném cho mười đồng xem như tiền thuốc men.
“Vẫn nên đi trộm thì hơn.” Tôi nhiệt tình đề nghị lần thứ bốn mươi hai, “Vừa mới đi do thám, phía tây thành có nhà vải, nhìn qua làm ăn không tệ. Lén trộm lấy của họ mười mấy lượng bạc sẽ không bị phát hiện đâu.”
Tô Trọng Cảnh đã sớm bó tay với việc giáo dục tôi theo đạo đức, đổi sang bắt đầu từ thực tế: “Nhà vải mất trộm sẽ báo án, mọi người đều biết ta là người nghèo ở trong ngôi miếu đổ nát, bỗng nhiên bắt đầu có tiền thịt cá thì sẽ nghĩ thế nào? Đến lúc đó lại tra ra ít tiền ăn trộm, phải ăn cơm tù, con chuột trong nhà lao ăn cũng không ngon đâu.”
Thiên giới giám sát rất nghiêm, kiếm được cơm ở nơi lũ yêu quái sinh sống hòa bình cũng không dễ.
Tôi buồn bực…
Cuối cùng, đường đường là thủ lĩnh Hắc Sơn như tôi việc duy nhất có thể làm là chạy đến bên hồ bắt lấy hai con cá để cải thiện cuộc sống. May mà Tô Trọng Cảnh thông minh, rất có thiên phú nấu nướng, lại được tôi chỉ bảo, tay nghề nướng cá tiến bộ thần tốc, sắc hương đủ cả. Tuy rằng ngày nào ăn cá cũng không phải không thể sống được, nhưng lấy thói quen soi mói như tôi, ăn hai tháng liên tục, dù là gân rồng tủy phượng cũng sẽ ngấy. Vì thế tôi lại đưa ra đề nghị: “Ngày mai là phiên chợ, nghe nói còn có kịch dân dã, trên phía bắc chợ không thiếu sạp hàng bán đồ ăn vặt, chi bằng chúng ta cũng mở sạp hàng bán nước trà với cá nướng, buôn bán không cần vốn, có thể kiếm vài đồng.”
“Chủ ý này không tồi,” Tô Trọng Cảnh nghĩ nghĩ, lại hậm hực nói, “Nhưng khuôn mặt này của ta, đứng cạnh quán cá nướng sẽ chẳng ai ăn nổi.”
“Xem ra vẫn phải để bản mèo ra tay rồi.” Miệng vết thương của tôi cũng đã khép lại, da lông dài ra hơn nửa, mắt phải không mở ra được với tai bị lệch cũng đã khỏi, yêu lực khôi phục được một phần, không còn bộ dạng quái dị như lúc trước. Tôi bò từ trong ổ ra, cong người duỗi thắt lưng, đọc khẩu quyết biến thành hình người, sờ sờ tai, rung rung cái đuôi, cảm giác rất tốt, sau đó nói như đinh đóng cột với Tô Trọng Cảnh: “Ta bán cá, anh nướng cá, ta không tin họ nhìn yêu quái xinh đẹp như ta mà không ăn nổi ba con cá!”
Đĩa cá nướng trong tay Tô Trọng Cảnh rơi vào trong lửa.
Tôi thấy cá sắp chín, nhanh tay lẹ mắt đỡ được, giận dữ mắng: “Làm gì đấy? Chưa thấy yêu quái biến thành người bao giờ à?”
Tô Trọ