Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Của Thiếu Gia

Bạn Gái Của Thiếu Gia

Tác giả: Kawi

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.

muốn thế này…

.

Trần Thoại không về lớp, đúng hơn là cậu ấy đã chuồn giờ, chiếc cặp xách màu đen vẫn nằm dưới hộc bàn. Tôi nhìn sang mà thấy đau lòng. Thật sự
tôi chỉ coi Hy là một đứa em trai đáng thương. Tôi chỉ có mình cậu ấy.
Nhưng mọi việc đều diễn ra theo hường chẳng tốt đẹp tí nào. Giá mà Thoại để tôi nói thì chắc tình hình sẽ khá hơn…

.

Ra về.

.

Tôi gọi điện cho Thoại nhưng cậu ấy không bắt máy. Tôi đành cầm theo
chiếc cặp xách của cậu ấy rồi hỏi Nam những nơi mà Thoại hay đến. Hành
trình “xin lỗi tình yêu” của tôi bắt đầu…

.

Nam chở tôi đi tìm Thoại. Chúng tôi đã đi gần hết những nơi cậu ấy có
thể đến nhưng đều không có. Nơi cuối cùng Nam dẫn tôi đến là một quán
Bar sang trọng với cái tên “Alone”, Trần Thoại hay đến những chỗ như thế này sao? Tôi đi theo Nam vào trong. Một quán Bar không ồn ào, không
nhạc nhẽo, chỉ là những bản hòa tấu nhẹ nhàng mà trầm buồn. Nhưng người ở đây hầu như đều đi một mình, không khí toát lên vẻ cô độc đúng như cái
tên của nó. Từ dãy thứ nhất, khuất sau bức tường màu kem nhạt chúng tôi
nhìn thấy Thoại. Đúng là cậu ta ở trong này. Tôi thu hết can đảm để tiến lại nhưng những gì tôi nhìn thấy khiến cho đôi chân không thể nhấc thêm bước nữa. Cậu ấy không ngồi một mình…mà với một người con gái khác.

===========

.

Tôi nhìn như thế cho đến khi người con gái khoác vai Trần Thoại thì tôi
nghĩ mình không nên ở đây thêm nữa, tôi quay lại và chạy ra ngoài… Nam
gọi tôi nhưng không thể ở lại đây lúc này, phải rời khỏi thì họa may tôi mới bình tĩnh lại được.

.

Tôi vừa chạy vừa thấy lòng nặng trĩu. Những tưởng chỉ có Thoại là không
bao giờ phản bội tôi nhưng hóa ra không phải vậy. Niềm tin duy nhất của
tôi giờ cũng không còn. Tôi đau lòng và cố gắng chạy thật nhanh hơn. Tôi cứ ngỡ cậu ấy chỉ có mình tôi, tất cả chỉ là mình tôi hoang tưởng.

.

Phía trước tôi là con đường đông đúc với những dòng xe nối đuôi nhau
chạy không ngừng nghỉ. Tôi muốn băng qua nó để trở về nhà, trong lúc này có lẽ đi bộ sẽ ổn hơn.

.

Tôi bước từng bước đầu tiên, lòng đường bốc lên cái hơi nóng nực, đột ngột một chiếc xe máy lao vụt tới, tôi chỉ kịp nhìn và……….

.

- You điên rồi à? – Thoại hét vào mặt tôi.

.

- …

.

- Thật là! Tôi không thể chịu nỗi you nữa mà!

.

Cậu ta nhìn tôi bực dọc rồi cầm tay lôi tôi đi. Lúc ấy nếu không có
Thoại níu tay kéo vào có lẽ tôi không còn lành lặn mà nghe cậu ra trách
móc như bây giờ.

.

Thoại cầm tay và dẫn tôi đi như thế rất lâu rất lâu. Chẳng ai nói với
nhau một câu. Mặc kệ cậu ta dẫn tôi đi đâu tôi cũng không buồn để ý.
Trong đầu tôi lúc này mọi chuyện đều rối bời.

.

Sau một hồi cuốc bộ như vậy, Thoại thả tay tôi ra và quay lại.

.

- Sao you không nói gì hết vậy?

.

- Thì cậu cũng có nói gì với tôi đâu!

.

- You đang giận tôi ư? Đáng lẽ người tức giận phải là tôi chứ?

.

- Cậu đã không cho tôi nói.

.

- Cái gì?

.

- Cậu đã không chịu nghe tôi, không chịu để tôi giải thích, cậu bỏ đi
rồi bắt tôi phải tìm, và rồi cậu ngồi trong đó với một đứa con gái khác. Tôi cứ ngỡ rằng cậu chỉ có mình tôi, tôi ngỡ rằng cậu không bao giờ
phản bội tôi. Vậy mà….Suy cho cùng cũng chỉ vì một lý do duy nhất…cậu
không tin tôi!

.

Tôi bỏ đi. Cái cảm giác khó chịu cứ đeo bám khiến tôi không thể chịu đựng nỗi.

.

- You đứng lại đó!

.

Tôi dừng lại nhưng không quay đầu.

.

- You nói tôi không tin you nhưng chính you mới là người không tin tôi!

.

Tôi quay đầu lại nhìn cậu ta.

.

- Đó là chị tôi, là chị ruột của tôi! Không phải là người con gái khác như you nghĩ. Tôi chỉ có mình you. Đó là sự thật!

.

Tôi thoáng ngỡ ngàng.

.

- Vậy thì cậu cũng nghe đây! Quốc Hy đối với tôi chỉ là một đứa em trai
không hơn không kém! Gia đình cậu ấy đang gặp nhiều biến cố, cậu ta muốn có một người để an ủi và chia sẻ. Những gì cậu thấy chỉ là hiểu nhầm.
Tôi cũng chỉ có mình cậu. Tôi nói thế cậu có tin không?

.

Thoại ngây người nhìn tôi. Thoáng chốc nước mắt tôi rơi xuống. Tôi vẫn
không hiểu vì sao lại như thế. Nhưng những câu nói lúc thấy tôi đứng với Quốc Hy của Trần Thoại khiên tim tôi nhói đau. Tôi quay lại bước tiếp.
Tôi không thích ai nhìn thấy tôi khóc cả.

.

- You muốn đi đâu khi tôi còn ở đây chứ?

.

- Đi về!

.

- Một mình?

.

- Đúng!

.

- Không được!

.

- Tại sao?

.

- Vì cả đời này you sẽ phải đi bên cạnh tôi!

.

Tôi dừng lại. Thoại chạy đến nắm tay tôi. Con đường hút hút gió. Tôi
bước đi cùng cậu ấy , im lặng, để xoa dịu đi những vết thương trong
lòng.

===============