Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3530 lượt.
"Gửi cậu ở chỗ Hựu Tuệ tôi không an tâm lắm, nhưng mà nụ hôn đầu đời của cậu đã thuộc về tôi rồi, tôi đi Canada cũng an tâm!"
"..."
"Thôi chào mọi người nhé! Ông nội đang đợi tôi ở nhà! Sau này sẽ có dịp gặp lại! Bye bye!" Anna vuốt lại mái tóc, rồi vẫy tay với chúng tôi.
Chưa đi được vài bước, Anna đột nhiên quay người lại, hét lên với tôi đang đứng tức run người:
"Tô Hựu Tuệ... lần trước cô cứu tôi, coi như tôi nợ cô! Cảm ơn nhé!" FOUR
“Eo ôi! Không ngờ trên đời lại có loại con gái như vậy! Đúng là được mở rộng tầm mắt” Tô Cơ trợn tròn mắt nhìn theo bóng Anna, tức giận lẩm bẩm.
“Ha ha ha! Không sao đâu Tô Cơ, đời này thiếu gì loại người mặt dày hơn cả voi, thích gì làm nấy, không thèm để ý xem người khác nghĩ gì, kệ cô ta đi”! Tôi cố “nuốt” cục tức xuống cười nhạt tiếp lời Tô Cơ.
“Ủa? Bé Hựu Tuệ này… bé định nói chuyện chúng ta đã từng bất chấp tất cả, “mi” nhau trên phố Angel trước mặt bàn dân thiên hạ chứ gì?
Grừ… Thằng cha chết băm chết vằm này! Chuyện nhục nhã ấy mà hắn vẫn toang toác nói ra được! Hắn đứt mất dây thần kinh hổ rồi chắc?
“Hơ hơ… bé Hựu Tuệ đỏ mặt rồi kìa! Nom ngộ ghê!”, Kim Nguyệt Dạ cười ranh mãnh ló đầu về phía tôi.
Lại mùi hương bạc hà thơm thoang thoảng… Chết thật! Tim tôi đập như gõ mõ. Tôi vội vã quay người lại.
“Tôi… tôi đi về đây!”
“Hựu Tuệ, vừa mới đến mà đã đòi về rồi à?” Lý Triết Vũ dịu dang nói.
Hừ! Đáng lẽ tôi không nên đến đây mới đúng!
“Đừng về mà Hựu Tuệ, Hiểu Ảnh năn nỉ đấy! Chúng ta đến công viên Clover trượt băng đi.” Hiểu Ảnh phấn khích giơ tay lên, hét to đến nỗi inh cả tai.
Không phải chứ? Tôi há hốc mồm như cá ngõa đớp mồi… Trượt băng là vết thương lòng chí mạng đối với những người giữ thăng bằng siêu kém như tôi! Lòng tôi rối bời như mớ bòng bong. Có chết tôi cũng không đi đâu.
“Tôi… tôi thấy khó chịu trong người” phải vờ vịt đau yếu, tránh đi là hơn.
“Bé Hựu Tuệ này, hay là cả trò trượt băng dễ ợt bé cũng không biết?” Kim Nguyệt Dạ chỉ cần nói một câu là trung ngay tim đen của tôi, tuy âm lượng không cao nhưng đủ xuyên thấu người tôi.
“Ai… ai bảo tôi không biết trượt băng!” Tôi vội vã lấp liếm, bị tóm được đuôi mà vẫn cố cãi cùn.
“Vậy chúng ta đi cùng cho vui! Yeah, trượt băng thôi!” Kim Nguyệt Dạ cười hớn hở rồi nháy mắt với tôi, thản nhiên khoác tay lên vai tôi.
“Này, Kim Nguyệt Dạ, tôi cảnh báo cậu, bỏ ngay cái tay ra!” Mặt tôi đỏ dừ, tim đập bình bịch như máy nổ, trợn mắt như hung thần, nhìn bộ mặt tỉnh bơ của hắn.
Nhưng mà hắn coi lời hăm dọa của tôi như gió thoảng ngang tai, cũng chẳng hề để ý đến thái độ chống đối quyết liệt của tôi, cứ thế lôi tôi đi xềnh xệch.
“Hay lắm! Hay lắm! Đã ra ngoài thì phải chơi cho đã đời!” Mọi người đều phấn khích cực độ, hét lên sung sướng sau lưng chúng tôi.
Tôi cố giãy giụa đến đâu cũng không thắng ngọn lửa nhiệt tình đang cháy hừng hực của mọi người. Đã thế tôi còn bị tên Kim Nguyệt Da vác như bao tải tới sân trượt băng ở công viên Clover. Tôi đành nuốt nước mắt đi chiếc giày trược băng vào.
Hôm nay sân trượt ít người. Cả khoảng không trắng xóa phía trước khiến tôi thấy nhức mắt. Sân rộng thế này biết trượt đi đâu?
Oạch!
Hu hu hu… Đau quá!
Tôi vừa xoa chiếc mông bị nện xuống đất đến lần thứ 20, vừa lẩm bẩm thề sau này có chết cũng không đi trượt băng nữa.
Trò này đúng là khắc tinh của tôi! Mang tiếng đeo giày trượt mà thời gian bò lên bò càng trên đất của tôi còn nhiều hơn thời gian trượt. Điên tiết nhất là hom nay tôi lại mặc váy.
Hic… Mau mau kiếm cớ đào tẩu thôi!
Nghĩ đoạn, tôi dựa vào lan can bên ngoài sân, mặt mày như đưa đám định trượt về chiếc ghế đá gần đó.
Xoạt! Vèo vòe…
Bỗng nhiên có một bóng người lao tới, chắn ngang đường đi của tôi. Tôi giật bắn mình, suýt té ngửa trên sân băng.
“Kim Nguyệt Da! Đừng có cản đường tôi!” Tôi cáu tiết gào lên.
“Hơ hơ hơ! Không ngờ Miss Teen Milan lúc cáu trông dữ tợn ghê!” Kim Nguyệt Dạ lại còn cười kiểu ác ma, nhìn tôi chế nhạo.
“Ai… ai bảo tôi cáu? Chẳng qua hôm nay tôi không được khỏe!” Tôi lí nha lí nhí đáp lại.
“Ồ, ra thế! Vậy có dám thi với tôi không? Người thua cuộc phải mời bữa tối!”
“Dám chứ sao không? Đừng có mà coi thường tôi! Tô Hựu Tuệ này không phải con rùa rụt cổ nhé!”
Ôi thánh thần ơi, tôi chỉ muốn cắn vào lưỡi mình, thế này thì khác nào tôi tự đào hố chôn mình! Cầu trời cho tên Kim Nguyệt Dạ vẫn chưa khỏe hẳn.
“Ok, ai trượt 3 vòng xung quanh sân băng về trước thì thắng!”
“Được… được thôi!”
Tôi đã trót dại cưỡi lên lưng cọp mất rồi
Xoạt!
Hic, chắc là lúc tôi cầu nguyện, ông trời còn bận ăn cơm, tồi vừa dứt lời, tên Kim Nguyệt Dạ, đã nhẹ nhàng lướt phăng phăng trên sân băng như một cơn gió.
Oái! Sao hắn trượt nhanh thế nhỉ? Tưởng hắn vẫn chưa hồi phục hẳn chứ?
Hừ…