Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3371 lượt.
iếp theo đó, một âm thanh như bát mẻ từ xa vang đến...
"Tôi tuyên bố... người thắng cuộc cuối cùng trong cuộc thi lần này là trường Sùng Dương! Xin chúc mừng trường Sùng Dương!"
Hơ... Ai đang nói oang oang trên đầu tôi thế nhỉ? Tôi gắng hết sức ngóc đầu lên nhìn.
Ối cha mẹ ơi, có máy bay trực thăng lượn như nhặng trên đầu tôi. Tiếng nói lúc nãy vọng từ máy bay trực thăng xuống.
"Nhìn kìa, ở trong đó có người!"
Tôi nghe thấy tiếng hét như xé vải liền căng mắt nhìn về phía trước, chẳng mảy may để ý tay mình bê bết đất, dùng tay dụi lấy dụi để mắt.
Sau làn khói đen dày đặc là một bóng người... không là hai bóng người mới đúng...
Hai bóng người càng lúc càng rõ mồn một...
Nhìn rõ rồi... rõ rồi... là họ!
"Kim Nguyệt Dạ! Lý Triết Vũ!" Tôi kinh ngạc reo lên, vẫy tay loạn xạ.
Bác cảnh sát già vội vàng dẫn theo đội cứu hộ lao tới trợ giúp. Ngay cả nhân viên y tế cũng tới, họ ngồi trên thảm cỏ bên ngoài nhà kho, băng bó vết thương cho Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ vừa từ cõi chết trở về.
"Kim Nguyệt Dạ...! Tôi... tôi cứ tưởng cậu..." Tôi chạy ùa đến trước mặt Kim Nguyệt Dạ, muốn nói nhưng xúc động quá, cứ ngắc ngứ trong họng không sao thốt ra lời.
"Chắc bé Hựu Tuệ nghĩ tôi ngủm rồi chứ gì?" Tên Kim Nguyệt Dạ mệt rã rời mà vẫn nhoẻn miệng cười toe toét, trông rất gian manh.
"..." Hừ, tên khốn này dám giễu cợt tôi, uổng công lúc nãy tôi lo cho hắn gần chết!
"Lý Triết Vũ, cậu sao rồi?" Tô Cơ đột nhiên đi đến hỏi.
Chết thật! Tôi chỉ mải lo cho Kim Nguyệt Dạ, bỏ quên mất Lý Triết Vũ... Tôi quay đầu về phía Lý Triết Vũ, đôi mắt Vũ ánh lên vẻ không vui, làm những lời hỏi han ân cần của tôi thoáng chốc tiêu tan hết.
"Xin mọi người tránh ra, xin mọi người tránh ra..."
Đột nhiên, phía xa xa có một nhóm người hùng hổ đi đến. Họ mặc đồng phục, hình như là người của Viện nghiên cứu.
"Chính là 2 cậu nhóc này!" Trưởng nhóm chỉ về phía Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ. Trong tích tắc, bọn họ đã vậy kín lấy Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ.
"Các người... các người... muốn làm gì?" Tôi ngơ ngác há hốc mồm, đứng ngoài vòng bủa vây của đám người đó.
"Các bạn trẻ vẫn ổn cả chứ?" Trong lúc đầu óc chúng tôi đang lùng bùng, không hiểu chuyện gì thì một giọng nói quen thuộc chợt vang lên sau lưng tôi, tôi quay lại nhìn, hóa ra là ông chú râu xồm Nhã Văn.
"Chú Nhã Văn, sao chú lại tới đây ạ?" Kim Nguyệt Dạ tò mò hỏi.
"Các anh kiểm tra lại kết quả, có lẽ giống như dự đoán của chúng tôi!" Chú Nhã Văn không trả lời Dạ mà đi thẳng về phía những người ban nãy rồi nói với họ.
"Được thôi, chúng tôi bắt đầu ngay đây..." Trưởng nhóm gật đầu với chú Nhã Văn.
Nhận được lệnh của trưởng nhóm, các thành viên trong nhóm bắt đầu lấy các dụng cụ, kiểm tra khắp người Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ, rồi bàn luận xôn xao.
"Ừm... Chỉ số an toàn chúng ta dự đoán trước đó vẫn khá chuẩn xác..."
"Có điểu, phạm vi hoạt động của họ đã vượt qua đự đoán của chúng ta, cho nên..."
"Nhưng tình hình không nghiêm trọng, bên trong vẫn bình thường, xương cũng không bị tổn thương..."
Chuyện... chuyện gì thế này?
Đúng rồi, còn cả cuộc thi mà Anna nói lúc nãy, kết quả số 2 nghĩa là sao?
"Chú Nhã Văn, chuyện này... chuyện này là sao? Bọn họ... Bọn họ..." Tôi không giữ nổi bình tĩnh nữa, lắp ba lắp bắp chẳng biết nói gì.
"Khà khà... Hựu Tuệ, hôm nay chú đại diện cho ngài chủ tịch tới đây, ngài chủ tịch có vài lời muốn nhờ chú chuyển lại cho các cháu" Chú Nhã Văn nói đoạn, ung dung vuốt bộ râu xồm của mình.
Ngài chủ tịch có lời muốn nói với chúng tôi ư? Tất cả chúng tôi đều dỏng tai lên, hướng về phía ông chú râu xồm.
"Thực ra việc Hựu Tuệ bị Hắc Long bắt cóc và nhẵng việc sau đó đều là kì thi sát hạch do ngài chủ tịch sắp xếp, khà khà khà..."
Kì thi sát hạch? Có nhầm không vậy? Cuộc thi này... sao lại... Chúng tôi ai nấy đều toát mồ hôi lạnh.
"Ngài Nhã Văn, đã kiểm tra xong, tất cả đều nằm tỏng dự đoán!"
"Rất tốt!" Chú Nhã Văn gật gù, rồi quay mặt về phái chúng tôi, "Cuộc thi lần này tuy có hơi nguy hiểm, nhưng đã được ngài chủ tịch sắp xếp ổn thỏa, có nghĩa là, sự an toàn của các cháu đều được bảo đảm tuyệt đối, không để một ai bị thương cả".
Nghe đến đây, tôi có cảm giác mình sắp phát điên đến nơi. Bày trò gì thế hả trời? Chẳng nhẽ hôm nay là ngày Cá Tháng Tư chắc?
Oái! Đợi đã... Chợt nghĩ tới một việc hết sức hệ trọng, miệng tôi giật giật như bị trúng gió.
"Vậy... Chú Nhã Văn... Kết quả của cuộc thi này là..." Tôi cuống đến nối líu cả lưỡi lại.
"Cảm ơn cô nhé, Hưu Tuệ!" Anna chạy tới, vỗ vai tôi, cười ranh mãnh, "Nhờ tấm lòng Bồ Tát của cô nên trường Sùng Dương chúng tôi mới thắng cuộc... Ô hô... Tôi phải tổ chức tiệc ăn mùng thật to mới được!"
Tôi đột nhiên thấy mình như con chuột bị tên m