Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?
Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3356 lượt.
Hiểu Ảnh đợi ngày này lâu lắm rồi!"
Hiểu Ảnh cười tít cả mắt, chờ nhân viên quản lí kiểm tra dây an toàn. Nhỏ ta sướng
ra mặt, cùng nhảy ào xuống với Lý Triết Vũ.
"Oa oa oa! Ha ha ha!"
"Hiểu... Hiểu Ảnh!" răng Tô Cơ đánh chan chát vào
nhau, mắt chố ra nhìn Hiểu Ảnh và Lý Triết Vũ bay lơ lửng trong không trung.
Bà bạn Hiểu Ảnh này " ngầu" thật! không biết nhỏ ta
là người hay quái vật nữa, chẳng biết sợ là gì!
Mắt Lý Triết Vũ hơi nhắm lại, dang hai tay ra, giống như một
thiên sứ đang bay lên rồi nhẹ nhàng lướt xuống... còn bà bạn Hiểu Ảnh thì...
"Hựu Tuệ! Tô Cơ! Nhin hằng nga bay lên khung trăng
nè!" Hiểu Ảnh là hét ầm trời.
"Hiểu Ảnh! Đừng có giẫy! cẩn thận đấy!" tim tôi thấp
tha thấp thỏm theo nhịp bay lên hạ xuống của Hiểu Ảnh.
"Ha ha ha! Vui quá! Ta là Tôn Ngộ Không!"
Hiểu Ảnh vừa đáp đất đã ngoáy mông chạy ngay đến chỗ tôi:
"Hựu Tuệ, Dạ, bây giờ đến lượt hai cậu!"
Đến...đến lượt tôi? Đến lượt tôi rồi ư? ối má ơi... hu hu hu!
Đừng mà! Phen này tôi chết không kịp ngáp rồi! may mà bây giờ vẫn chưa bắt đầu,
tôi phải kiếm cớ đánh bài chuồn thôi! Đúng rồi, nói là váng đầu, hay đau bụng
nghe cũng xuôi tai đó!
"Ơ... tôi...!"
"Ô hô, bé Hựu Tuệ định đánh bài chuồn à?" Kim Nguyệt
Dạ cười ma mãnh, bắt bài tôi ngay lập tức.
Híc... thằng cha Kim Nguyệt Dạ ác ma này sao lại biết trước
tôi định nói gì nhỉ? Hắn dường như nhìn thấu tâm gan tôi, trông bộ dạng đáng
ghét của hắn kìa!
"Hơ hơ hơ! Đâu có, tôi không bị váng đầu!"
"Thế à? Hay bé đau bụng?"
"...Cũng ...cũng không!"
"Vậy thì chúng ta lên thôi!"
"..."
Ối thánh thần ơi! Tức chết mất! kế hoạch đào tẩu của tôi bị
tên khốn Kim Nguyệt Dạ lật tẩy! Làm...làm thế nào đây? Xem ra tôi chỉ còn cách
quyết sống mãi một chận thôi...
Hu hu hu...
"Hựu Tuệ, cố lên! Hiểu Ảnh thấy trò này hay cực!"
"Hựu Tuệ, bà gắng lên nhé! Híc!"
Hừ! con nhỏ Tô Cơ chết tiệt! không phải bà cứ cố cãi cùn thì
tôi đâu đến bước đường cùng này? Nếu tôi có mệnh hệ nào, đều là bà hại tôi!
Tôi run lẩy bẩy như con gà cúm, leo lên bục nhảy, nhân viên
quản lí bắt đầu giúp tôi buộc dây an toàn.
Tôi cúi đầu nhìn xuống phía dưới...
Tụi Tô Cơ ở phía dưới nom nhỏ tin hin như con kiến, hồ nhân tạo
chính diện với bục nhảy chỉ còn bằng cái bao gạo, tôi nhìn xung quanh thấy cả
tháp nước của trường Minh Đức cách đó mười mấy cây số...
Úi trời ! trên này còn cao hơn cả tưởng tượng của tôi! Đừng
nói là nhảy xuống, chỉ đứng nhìn thôi tôi cũng đủ hoa mắt chóng mặt, hai chân
nhũn ra như đất xét nhão! Má ơi! Nếu chẳng may dây an toàn bị đứt phéng thì tôi
ngã xương tan thịt nát mất.
"Chú....chú ơi! Chú cứ cột từ từ! cháu...cháu không vội
đâu ạ! Hơ hơ hơ!" tôi cười méo cả miệng, ặt mũi cắt không còn giọt máu.
Chú quản lí lườm xéo tôi một cái.
"Cô không vội nhưng tôi vội! Tôi còn phải làm ăn nữa chứ!"
chú ta nói xong, lấy hết sức kéo dây an toàn trên eo tôi, rồi quay người đi mất
dạng.
Hu hu hu...người đâu mà tuyệt tình thế!
"Bé Hựu Tuệ, nếu bé sợ thì xuống đi!" Kim Nguyệt Dạ
nhếch lông mày, bộ dạng như muốn xem tôi diễn hài nhảm.
"Tôi...tôi đâu có sợ? Tôi ... tôi rất bình tĩnh, có thể
khiêu vũ trên không đó chứ!"
"Thế hả? Bé tí nữa đừng sợ đến nỗi sùi cả bọt mép ra
nhé! Hơ hơ hơ!"
"Ha ha ha! Cậu thật biết đùa! Làm gì có chuyện đó!"
Hic...nhưng trong lòng tôi thì chắc mẩm 100% là " có
chuyện đó".
"Đã vậy thì ưu tiên quý cô! Mời quý cô nhảy trước!"
"Á! Không cần khách sáo thế! Lần nào cũng nhường phụ nữ
trước ngại quá! Thôi cậu nhảy trước đi! ha ha ha...cậu cứ tự nhiên nhé!"
"Này hai cô cậu có định nhảy khồng đấy? Không nhảy thì
nhường cho người khác!" Chú quản lí hết kiên nhẫn, cầu nhàu ở phía sau.
"Kim Nguyệt Dạ! cậu mau nhảy đi! Đừng bắt người khác chờ!"
"Hựu Tuệ, cô nhảy trước đi! thế mới thể hiện được khí
phách ngọc nữ trường Minh Đức chứ!"
"Ơ hơ hơ! Tôi từ trước tới giờ luôn khí phách đầy mình,
khỏi cần chứng minh làm gì, nhường lại vinh dự đó cho cậu!"
"Cô nhảy trước đi!"
"Không, không, không, cậu nhảy trước đi!"
Kim Nguyệt Dạ bĩu môi.
"Vậy thì chúng ta cùng nhảy?"
Á á á á...!
Không đợi tôi kịp phản ứng, Kim Nguyệt Dạ đã kéo tôi nhảy vèo
xuống.
"Cứu... cứu tôi với!"
Mặt tôi xanh lét, mắt nhắm tịt, sợ đến nỗi nín thở.
"Hơ hơ hơ! Hựu Tuệ, dáng cô nhảy kì ghê ta! Trông co quắp
như con tôm ấy!"
Hu hu hu! Tên Kim Nguyệt Dạ thôi tha dám giễu cợt tôi.
Giọng nói đáng ghét đó lúc to lúc nhỏ theo tiếng gió vun vút
truyền đến tai tôi, tôi tức đến phát điên, trừng mắt lên...
Oái oái oái! Chết... chết rồi! Tôi...tôi sắp rơi xuống hồ rồi!
Ai cứu tôi với...
Khi tôi chỉ còn cách mặt hồ có vài mét, tôi thấy dây a