Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?
Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3358 lượt.
n toàn ờ
chân tôi như thít lại.
Xoạt một cái... có một lực rất mạnh kéo tôi văng lên trên.
"Ôi cha! Nhìn Hựu Tuệ như một nàng tiên ý!"
Trong lúc hoảng hốt tôi nghe thấy tiếng hét phấn khích của Hiểu
Ảnh.
Hu hu hu! Giống nàng tiên cái nỗi gì? Số tôi đúng là bị
"sao quả tạ" chiếu!
"Bé Hựu Tuê! Bé không sao chứ?" Kim Nguyêt Dạ hét
lên rõ to.
"Tôi... tôi vẫn ổn chán! Ha ha ha!" mặt như đưa đám
nhưng tôi vẫn cố cứng họng cãi lại.
"Nhắm mắt lại, đừng nhìn bên dưới! Thở đều vào!"
Ai thèm nghe lời tên khỉ đột thối tha như mi chứ? Nhưng tôi
không còn chút sức lực nào để xử hắn nữa...
"Mau lên, giang hai tay ra để giữ thăng bằng! Nhớ lại
lúc chúng ta xem tuyết rơi ở sau núi...!"
Xem tuyết rơi sau núi... Đúng rồi, hôm đó, tôi và Kim Nguyệt
Dạ cùng nhau đứng trên mỏm đá ở ngọn núi phía sau công viên Clover, cảm giác
lúc đó giống như bây... bây giờ...
"Hựu Tuệ, bây giờ từ từ mở mãt ra!"
Mở mắt ra! Híc... không đời nào! Khủng khiếp quá!
"Đừng sợ! Mở mắt ra!"
Tôi từ từ mở mắt...
"A... tôi đang bay! Tôi đang bay lên cao!" Thấy bầu
trời xanh thẳm như dần dần
nhích gần tôi, tôi hứng khởi la lên.
"Hơ hơ hơ! Đồ ngốc! Chúng ta cùng bay nào!" Kim
Nguyệt Dạ mỉm cười, ngoắc
chặt lấy tay tõi, khẽ nhắm mắt lại.
"Hựu Tuệ, chúng ta cùng bay đến thiên đường nào!"
Baytới thiên đường? Hắn nói nhăng cuội gì vậy?
Tôi quay đầu lại nhìn mái tóc rối tung rối bời của Kim Nguyệt
Dạ, khuôn mặt hắn trông đẹp như một thiên sứ, trái tim tôi bỗng đập rộn ràng.
Vù vù vù vù... tiếng gió lướt qua tai tôi. Chà... thoải máu
quá! Cảm giác thật sảng khoái!
Tôi nhắm mắt, bắt đầu thả lỏng cơ thể, cảm giác tự do tự tại
bay bổng giữa không trung tuyệt thật!
Ưm... sao thế nhỉ? Hình như tôi ngửi thấy mùi hương bạc hà
thoang thoảng... là Kim Nguyệt Dạ sao?
...
Hu hu hu! Đừng mà! Sao tôi lại mất xỉu thế này?
Vòng thi đầu tiên, nhóm Tuyệt Đại Tam Kiều chúng tôi thất bại
ê chề, vòng thi thứ 2 là "Mê cung bát quái".
Hừ... Kim Nguyệt Dạ, các ngươi chết chắc rồi.
Tuyệt Đại Tam Kiều sẽ cho các ngươi biết thế nào là mê cung
bát quái, các ngươi cứ đợi đấy! Hơ hơ, trò này đối với tụi tôi chỉ là trò trẻ
con vặt vãnh. Bà bạn Hiểu Ảnh khoái trò này nhất, mỗi lần tới khu giải trí
Silver Moon, nhỏ ta chỉ chăm chăm chơi trò này.
"Lăng Thần Huyền, làm gì mà lò dò maiz thế? Ngay cả ốc
sên cũng sắp theo kịp cậu rồi đấy!" Tô Cơ đứng bên ngoài, đắc ý gào vọng
vào trong mê cung.
"Gào cái gì mà gào? Dạ! Vũ! Các cậu bảo đi bên nào nhỉ?
Oái... Điên thật! Lại là ngõ cụt! Rõ là trò mê cung nhảm nhí!"
"Ha ha ha!" Nghe thấy tiếng gầm như sư tử lên cơn của
Lăng Thần Huyền, Tô Cơ khoái trí vỗ tay đôm đốp.
"Huyền, cậu càng cuống thì càng khó tìm đường ra!"
"Huyền, chắc đường này thôi..."
"..."
Và như vậy ở còng thi số 2, Tuyệt Đại Tam Kiều trường Minh Đức
nhắm mắt cũng vượt qua ngon ơ, chiến thắng oanh liệt! Hiện tại Tuyệt Đại Tam Kiều
trường Minh Đức và Tam Đại Thiên Vương trường Sùng Dương hòa nhau một đều.
Vòng thi số ba, chúng tôi hăm hở đi tới sân bắn cung.
"Bis bis! Dạ! Vũ! Hai cậu siêu quá! Bắn trúng hồng tâm
kìa! Siêu quá!"
Bà bạn Hiểu Ảnh đầu gỗ này rốt cuộc là người của phe nào? Suốt
ngày thấy nhỏ ta nhảy như con choi choi cổ vũ cho Tam Đại Thiên Vương!
"Xem tôi đây!" Tô Cơ đứng dáng chuẩn, mắt ngắm thẳng,
kéo căng cung.
Xoạt!
"Ô ô, xem ra cô cũng khá phết, bắn trúng hồng tâm cơ đấy!"
Lăng Thần Huyền bĩu mội nhìn Tô Cơ.
"Hứ!" Tô Cơ lườm Lăng Thần Huyền rồi quay ngoắt người
nói với Hiểu Ảnh: "Hiểu Ảnh, bà cố lên!"
Xoat!
"Hiểu Ảnh, bà bắn tên đi đâu vậy? Bia ngắm ở kia cơ mà!"
Tô Cơ trố mắt nhìn Hiểu Ảnh.
"Lạ thật..." Hiểu Ảnh lắc đầu ngán ngẩm.
Mọi người nhìn ngó khắp nơi xem mũi tên nằm ở chỗ nào.
Bốp!
Một trái táo có cắm mũi tên rớt từ trên cây xuống...
"Ôi ha ha ha... Đồ vịt ngốc! Ngốc hết thuốc chữa"
Lăng Thần Huyền ôm bụng cười bò ra.
Tiếp theo đến lượt tôi.
"Hựu Tuệ, nhanh lên! Phải bắn trúng hồng tâm nhé!"
Tô Cơ giục tôi.
"Hơ... đến... đến lượt tôi hả?"
Tôi cười đau khổ, dùng hết sức bình sinh kéo cái cung tên cứng
đầu.
Xoạt!
"Oái! Là ai? Ai bắn tên đấy? Bắn rahcs cả mũ tôi rồi! Định
giết người hử?" CHú quản kí trò chơi ngồi cách đó không xa hét lên kinh
hãi.
Tôi tặc lưỡi, cuống cuồng đặt cung tên xuống, nấp vòa một
bên.
Thế là vòng thi thứ ba,Tuyệt Đại Tam Kiều lại ôm hận thất bại
thảm hại.
"Chúng ta ra chỗ kia chơi đi!" Hiểu Ảnh hào hứng chỉ
vào tàu lượn siêu tốc màu trắng xóa.
"Hiểu Ảnh, có chết tôi cũng không đi đâu..."
Đúng là bó tay toàn tập với bà bạn Hiểu Ảnh. Lúc nãy nhảy