Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3471 lượt.
trường vắng lặng, có lẽ bọn trẻ đang học trong lớp.
Cầu trượt và xích đu trông đáng yêu quá! Lại có cả ngựa gỗ nữa này…
Haiz, thấy nhớ ngày xưa quá, bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ chợt ùa về…
Tôi bước đến chỗ ngựa gỗ, dáo dác nhìn xung quanh.
Không có ai cả!
He he he he…
Hai mắt sáng long lanh, tôi chạy lại ngồi lên một chú ngựa gỗ…
Phi nào… phi nào…
Cảm giác như được trở alij năm tháng ấu thơ vô tư hồn nhiên, những tháng ngày chan chứa nụ cười…
“E hèm!”
Ối! Có tiếng người! Tôi quay lại phía sau…
“Tô Hựu Tuệ! Cô… cô đến đây làm gì?” Kim Nguyệt Dạ dẫn theo một đám trẻ lít nhít đột nhiên xuất hiên ở cửa phòng học, trợn tròn mắt nhìn tôi như quái vật.
“À! Tôi… tôi muốn xem thử xem con ngựa gỗ này có… có chắc không thôi…” Hu hu hu hu… Tô Hựu Tuệ, mày biết giấu mặt vào đâu bây giờ? Bị bắt quả tang ngay tại chỗ.
“Thế nó có chắc không?” Kim Nguyệt Dạ cố nín cười hỏi tôi.
“Chắc… Rất chắc… ha ha ha…” Tôi cố hết sức giẫm chân xuống mặt đất.
Sao… sao không đứng dậy được thế này?
Tôi… tôi hình như bị kẹt vào chỗ ngồi rồi, làm sao bây giờ?
“Bà già kia, mau tránh ra, trả ngựa gỗ lại cho bé Cường!” Một thằng nhóc lao xồng xộc đến, ngông nghênh quát lên với tôi.
Bà già? Trẻ con thời nay sao lại láo toét thế nhỉ? Thằng ranh đáng ghét!
“Nhóc con, phải gọi chị chứ!” Tôi gắng kìm lửa giận, nhẹ nhàng nói, còn chú ý nhấn mạnh vào chữ “chị”
“Bà già xuống ngay đi! Nhanh lên!” Thằng ranh thối tha đó vẫn hoàn toàn không coi tôi ra gì, chạy lại kéo tay tôi ra.
Oái! Không xong rồi, con ngựa gỗ này làm sao vậy? Chẳng nhẽ mới bị biến nhỏ lại?
Làm thế nào bây giờ? Làm sao đây? Tôi lo lắng, mồ hôi chảy ròng ròng!
“Bà chị này làm trò gì vậy?”
“Không biết nữa! To đầu như vậy còn chơi trò của con nít! Xấu mặt quá đi!”
“Chị ta còn không chịu xuống nữa kìa! Lêu lêu đi các bạn…”
“…”
“Xuống thôi!” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười chìa tay về phía tôi.
“Làm… làm gì vậy?” Tôi hậm hực.
“Đương nhiên là giúp cô xuống ngựa rồi! Chẳng nhẽ cô muốn ngồi ở đấy cả đời sao?”
Híc híc híc… Tất nhiên là không rồi…
Mặt tôi méo mó, chìa tay ra, mấy phút sau đã được giải thoát khỏi con ngựa gỗ đáng ghét.
“Bé Hựu Tuệ, sao bé lúc nào cũng thích làm những chuyện đáng xấu hổ thế nhỉ?” Kim Nguyệt Dạ cười châm chọc.
“Hừ! Cái gì là chuyện đáng xấu hổ hả? Tôi nghe nói cậu làm them ở đây nên…” Thôi tiêu rồi, sao lại buột miệng nói với hắn chân tướng sự việc chứ.
“Ô hô! Cô đến tận đây chỉ vì muốn gặp tôi sao?”
“Đâu có!” Lại thế rồi, lại thế rồi, mặt hắn sao cứ dí sát vào mặt tôi như vậy chứ?
“Hơ hơ hơ hơ, đã đến đây rồi thì tiện thể giúp tôi một chút đi, bé yêu!”
Tôi xoa xoa chỗ bị đau, mặt nhăn như cái bị rách, Kim Nguyệt Dạ lôi tôi vào phòng học cùng tụi nhóc.
“Ối trời ơi! Có… có chuyện gì xảy ra vậy? Đại chiến thế giới lần thứ ba sao?
Tôi thật không dám tin vào mắt minh.
Căn phòng rộng khoảng năm chục mét vuông, sách vở, miếng xếp hình, đồ chơi vứt tứ tung trên sàn. Ngay cả bàn ghế cũng bị lật đổ, nằm ngổn ngang trong phòng. Nơi đây thật chẳng khác gì mới bị một trận lốc xoáy càn quét…
Đám trẻ chạy ùa vào phòng, hò hét, chạy nhảy khắp nơi.
“Cô giúp tôi quét dọn nền nhà sạch sẽ nhé! Lộn xộn thế này bọn trẻ dễ bị ngã lắm.” Thằng cha Kim Nguyệt Dạ thản nhiên sai bảo tôi như người hầu.
“Hôm nay giáo viên dạy cùng tôi bị ốm, chỉ có một mình tôi thôi, đang không biết xoay sở thế nào may mà cô đến giúp! Hơ hơ!”
“Á!” Một thằng nhóc đột nhiên hét toáng lên làm tôi và Kim Nguyệt Dạ tim bắn khỏi lồng ngực.
“Có chuyện gì vậy?”
“Thầy Kim, Tiểu Cường… Tiểu Cường tè dầm rồi ạ!”
“Ai cho mày nói to thế hả!”
“Thầy ơi, Tiểu Cường uýnh con nè…”
Hừ, đó chẳng phải là thằng nhóc hỗn láo vừa nãy sao? Hê hê hê… Ban nãy còn hung hăng bọ xít vậy, bây giờ thì ê mặt chưa cưng?
“Thầy Kim, thầy Kim, bé Lan muốn nghe thầy kể chuyện.” Một cô nhóc khệ nệ ôm theo chồng truyện cổ tích, ngượng ngùng kéo vạt áo Kim Nguyệt Dạ.
“Ừ! Được rồi…”
“Thầy ơi, Tiểu Cường véo má con…”
“Tiểu Cường, con phải ngoan chứ! Không được suốt ngày bắt nạt các bạn!”
“Thầy Kim, tại nó không ngoan đấy chứ…”
“Thầy Kim, con muốn đi ị!”
“Ừ, thấy đưa con đi đây!”
“Thầy Kim…”
Hô hô hô! Thằng cha Kim Nguyệt Dạ này đến Thượng đế cũng không làm hắn cay mày thế mà lại bị một đám nhóc bốn, năm tuổi quay như dế.
Tôi đứng trong phòng cười hả hê, còn Kim Nguyệt Dạ mướt mát mồ hôi lo đối phó với tụi trẻ.
“Này, Tô Hựu Tuệ, nhanh qua đây giúp một tay đi!”
“Ha ha ha… Muốn tôi giúp hả?”
“Chứ còn gì!” Thằng cha này ngay cả lúc nhờ vả người khác mà vẫn huê