Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3483 lượt.

có biển và… một căn nhà màu trắng…”

“Được rồi, cô hãy đợi tôi ở đó nhé…”

“A lô, Lý Triết Vũ, cậu nghe thấy không? A lô a lô …Lý Triết Vũ, đừng bỏ rơi tôi mà…”

Chiếc điện thoại chỉ kịp “hấp hối” một tiếng “bíp” rồi tắt ngóm! Á á á… sao lại hết pin vào đúng lúc này chứ? Tại sao? Ấn cực lực mà cái điện thoại vẫn trơ ra, không ăn thua gì hết!

Tôi phải làm gì đây?

Tôi không thể ngồi chờ chết ở đây được, phải tìm một nơi có người…

Tôi đành rảo bước về phía Kim Nguyệt Dạ vừa bỏ đi!

Cảm thấy cô đơn? Hay là sợ hãi? Dù vì cái gì tôi cũng phải chạy thật nhanh đến chỗ có ánh đèn le lói kia. Cố gắng lên! Sắp đến rồi…

Trước mặt tôi là một cửa hàng nhỏ, cánh cửa đang khép hờ. Cửa kính được trang trí tỉ mỉ bằng những tờ họa báo quảng cáo trông rất hoa lá cành. Nhìn qua cửa số có thể thấy trong cửa hàng bày la liệt những món đồ lưu niệm lung linh sắc màu, trên bàn thu ngân nồi lẩu bốc hơi nghi ngút và có một dáng người nhỏ nhắn đang cần mẫn làm việc.

Không gian ấm cúng đó khiến tim tôi đang đập loạn xạ cũng bình tĩnh trở lại…

“Đừng vào!”

Tiếng nói này… Kim Nguyệt Dạ?

Tôi quay đầu lại, đúng là hắn ta! Hắn đứng dưới một gốc cây, cách tôi chừng mười mét, hai tay đút túi quần, nhìn đăm đăm vào cửa hàng.

“Cậu…”

“Có nhìn thấy không? Cô gái đó…”

“Cô gái?” Tôi nhìn theo ánh mắt hắn, hóa ra là người con gái đang mải mê làm việc khi nãy!

“Cô ấy tên Lãng Lãng, nghĩa là ánh sáng!”

Kim Nguyệt Dạ dường như là đang kể một câu chuyện rất xa xôi, khuôn mặt không chút biểu cảm. Tôi có cảm giác hắn dường như không ở đây mà biến thành một ngọn gió bay đến nơi có cô gái tên là Lãng Lãng.

“Mười mấy năm trước có một cậu bé đã theo bố mẹ đến thị trấn nhỏ này nghỉ hè và quen một cô bé tên là Lãng Lãng. Bởi vì không có bạn nên cậu bé rất cô đơn…

Nửa hư nửa thực, tôi bắt đầu không thể phân biệt được câu chuyện đó có tồn tại thật hay không…

“Cô bé đã đưa cậu bé đi ngắm biển, đi đến mọi ngóc ngách nơi đây, cậu bé đã có những tháng ngày vui nhất cuộc đời. Và cũng nhờ cô bé đó, cậu bé mới trở nên kiên cường…”

Kim Nguyệt Dạ cuối đầu, nói một hồ. Tôi cũng không hiểu cảm giác lúc này của Dạ thế nào nữa.

“Hết kì nghỉ hè, cậu bé phải theo gia đình trở về thành phố. Cậu bé lấy hết dũng khí thổ lộ mong cô bé làm cô dâu của cậu. Cô bé mỉm cười, nói với cậu, cô ấy hơn cậu đến bảy tuổi, không thể làm cô dâu của một chú nhóc được…”

…”

“Nhưng cậu bé nhất quyết không nghe, bởi vì cậu cho rằng chỉ có mình mới bảo vệ được cô bé. Cô bé không còn cách nào khác đành đưa ra một yêu cầu, đó là cậu bé luôn phải đạt được thành tích học tập xuất sắc, luôn đứng đầu trong mọi kỳ thi… Cậu bé nghe thấy vậy, trong lòng rất vui sướng, cậu dành hết tâm sức cho việc học, bẵng đi một thời gian rất dà không quay lại nơi này… Vì cậu nghĩ phải thực hiện được lới hứa đó cô bé mới quay trở về… Nhưng một ngày kia khi cậu trở lại, co bé con năm nào đã lấy chồng…”



“Cô bé nói với cậu, nếu thật lòng yêu một người thì sẽ không đưa ra bất cứ yêu cầu nào cả, cho dù người đó có tài giỏi hay không. Vì người yêu, cô ấy can tâm tình nguyện vứt bỏ công việc tốt, cả tương lai tươi đẹp để ở lại thị trấn ven biển này, miễn sao được ở bên cạnh người cô ấy yêu…”

Kim Nguyệt Dạ ngước mắt nhìn vô căn nhà kia, ánh mắt chan chứa nỗi buồn ấy sao lại khiến tim tôi nhói đau như vậy.

“Cậu ấy mới ngộ ra một điều, hóa ra hạnh phúc chỉ là ảo tưởng… Cái gọi là xuất sắc, ưu tú đối với cậu bé đều chỉ là cái gái để đổi lấy sự ngưỡng mộ, thần tượng…”

“Đừng nói nữa…!” Tôi cắt lời hắn. Bất giác, tôi thất sợ hãi.

Lời nói của hắn khiến tôi nhớ tới một buổi chiều mười năm trước, tôi cũng đau lòng và tuyệt vọng như vậy…

Lời nói của hắn như một câu thần chú, làm cho bước chân tôi không nghe thep sự điều khiển của bản thân nữa, tôi từ từ tiến về phía hắn. Tôi ngồi bên cạnh Kim Nguyệt Dạ, hắn vẫn lặng lẽ nhìn cửa hàng trước mặt.

“Cho tôi mượn vai chút!”

“Này…” Tôi chưa kịp trả lời thì hắn đã tựa đầu vào vai phải của tôi.

Cửa hàng xuất hiện thêm một cái bóng nữa, chắc là chồng của cô gái trong câu chuyện! Nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của cô gái, thấy cuộc sống ngọt ngào của đôi vợ chồng trẻ, tôi thấy hạnh phúc thật giản dị!

Thời gian chầm chậm trôi, bên vai tôi vang lại hơi thở đều đều…

“Ngày mai, trời sẽ sáng…”

Tôi lẩm bẩm một mình, dường như để an ủi bản thân, mà cũng như an ủi hắn… Tôi từ từ chìm vào giấc ngủ!



“…Cô dùng cái vỏ bọc giả tạo để gói ghém mình lại, có thể cô nhận được nhiều lời tán dương nhưng những lời tán dương đó hoàn toàn không thuộc về con người thực sực của cô mà chỉ thuộc về cái vỏ bọc của cô thôi, mà cô cũng chỉ biết lao như con thiêu thân chỉ vì những lời ca ngợi đó…”

Kim Nguyệt Dạ hiện ra trong giấc mơ, cười


Polaroid