Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3499 lượt.

ôn đó!” Mặt tôi đỏ bừng lên, ghìm giọng rặn ra từng chữ một.

Chỉ tức cho cái thằng cha mỏ nhọn Kim Nguyệt Dạ, chính hắn đã đi buốn “chiến công oang liệt” ngày hôm qua của tôi với sáu người bọn họ. Trời ơi! Không biết tên khỉ đột Lăng Thần Huyền sẽ cười nghiêng ngả đến mức nào! Lại còn cả Lý Triết Vũ…

“Ha ha ha ha … OK… Tôi… tôi không cười nữa… Ha ha ha ha…”

Tôi nhìn Hiểu Ảnh, nhỏ ta giống y như Tô Cơ, cười lăn cười bò.

“Hứ!” Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, giơ hai tay lên ôm đầu.

“Ha ha ha ha ha ha…”

Tô Cơ thấy tôi há miệng mắc quai, càng cười dữ hơn.

Cười đi, cứ cười đi! Cười cho vỡ bụng mấy người luôn đi, quá đáng! Hừ!

“Chà, có chuyện gì mà vui thế?” Một giọng nói sượt qua đỉnh đầu tôi nghe rất chói tai.

“Hi, baby Hựu Tuệ!” Anh Tỉnh Ngạn tay cầm một bông mai, ghé mông ngồi lên bàn tôi, liếc mắt nhìn tôi tình tứ.

“Hi…” Tôi mệt mỏi đờ người ra, khẽ gật đầu.

“Ồ, có mấy ngày không gặp mà baby Hựu Tuệ của anh trông lại gần mòn đi thế? Cũng tại anh dạo này bận qua, không có thời gian quan tâm chăm sóc em, hu hu hu…” Anh Tỉnh Ngạn vừa nói vừa rút chiếc khăn tay ra lau nước mắt.

Hừ… thằng cha này đang diễn hài chắc? Nhìn gai mắt thật!

“Chậc chậc chậc… Sao hai em lại cười sung sướng vậy?” Anh Tỉnh Ngạn liếc xéo một cái, ánh mắt hắn đầy vẻ chán ghét nhìn Tô Cơ và Hiểu Ảnh đang cười sằng sặc như ma lem. “Con gái gì mà cười vô ý vô tứ, phải đoan trang như Hựu Tuệ!”

Đoan trang? Tôi nghĩ lại chuyện tối qua, mép bỗng giần giật.

“Chẳng biết cười cái gì nữa! Chắc là ăn nhầm thuốc rồi!”

“Phư phư, vui ghê nhỉ…” Anh Tỉnh Ngạn cười gian xảo rồi nói.

“Anh Tỉnh Ngạn, anh tìm tôi có việc gì vậy?”

“Ha ha ha… Qua một tuần nữa là đến đợt thi cuối kỳ, anh muốn đến cổ vũ cho baby Hựu Tuệ, em nhất định phải thắng thằng Kim Nguyệt Dạ đây… Ha ha ha…”

“…”

Câu nói của thằng cha Anh Tỉnh Ngạn như đội một gáo nước lạnh vào đầu tôi. Trời ạ! Sắp thi cử đến nơi rồi, tôi đã hứa danh dự với cô Bạch sẽ giúp cả Tô Cơ và Hiểu Ảnh lọt vào Top 1000 người đứng đầu! Hừ, tên khỉ đột Lăng Thần Huyền có hai gia sư đẳng cấp cao là Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ trợ giúp, tôi chắc chẳng phải lo lắng gì. Tôi ngoái đầu nhìn hai bà bạn chẳng biết trời cao đất dày là gì kia…

Hơ hơ hơ hơ hơ…

Không biết tên Kim Nguyệt Dạ có được tham gia thi cuối kỳ không nhỉ? Nếu được tham gia thì hắn cũng khó lòng đứng đầu bảng được vì dạo này hắn chỉ toàn đi làm thêm, lại còn nghỉ một tuần không đi học. Đây là cơ hội tốt để tôi phục thù rửa hận.

Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, thời gian gần đây vì chuyện của Kim Nguyệt Dạ mà tôi bỏ bê học hành. Còn một tuần nữa là đến kỳ thi, xem ra tôi phải cố gắng “cày đêm” thôi.

Đợt thi lần này… Tôi nhất định sẽ bỏ xa thằng cha Kim Nguyệt Dạ! Vết nhục thi đâu vào tôi vẫn nhớ như in, ai bảo tôi không biết phục thù rửa hận, chẳng qua thời gian chưa chín mùi thôi. Thời cơ nay đã đến! Kim Nguyệt Dạ, mi chống mắt lên mà chờ ngày đóng nắp quan tài!

Tô Hựu Tuệ ta lần này chắc thắng rồi!

“Ôi, Hựu Tuệ độ này sao thế nhỉ? Vừa vào lớp là cắm đầu vào đọc sách, mấy ngày nay không thấy mặt mũi bạn ý đâu!”

“Có điều Hựu Tuệ lúc chăm chỉ nhìn phong độ ghê, ngưỡng một quá đi! Giá mà mình cũng có dáng vẻ ấy thì hay quá!”

“Hựu Tuệ, bạn hơi ốm đấy, phải nhớ giữ gìm sức khỏe nhé…”

Tụi bạn cùng lớp đều ngạc nhiên khi thấy tôi bò trên bàn viết nhanh như chảo chớp. Người thêm một câu người đá một câu, rôm rả bình luận…”

“Tô Cơ… Hựu Tuệ mấy ngày nay chăm dữ quá, đi đường mà còn đọc sách…”

“Suỵt! Hiểu Ảnh! Bà muốn chết à? May mà nó không để ý đến tụi mình, tranh thủ cơ hội này mà nghỉ ngơi cho đã đời! Lúc này dám cả gan quấy nhiễu nó, hậu quả khủng khiếp lắm!”

“E hèm…” Tô Cơ xem ra cũng khôn chán, tiếc là tôi còn lâu mới bỏ qua cho hai bạn cạ cứng này “Tô Cơ, Hiểu Ảnh! Bài tập tôi gaio hai bà đã làm xong chưa?”

“Làm… làm xong rồi!” Tô Cơ và Hiểu Ảnh sợ sệt nấp vào góc tường, mắt long lanh nhìn tôi.

“Thật sao? Đưa ngay cho tôi xem nào! Học thuộc bài môn triết ngay, đến chiều mà chưa thuộc làu làu thì đừng hòng về nhà nghe rõ chưa?” Dù hai bà bạn mặt xị dài như cái bơm nhưng tôi chẳng thấy đáng thương tẹo nào. Đúng là hai đứa ngốc! Nói cuyện thì phải tránh xa ra một chút chứ ai lại để kẻ tai thính giống chuột như tôi như tôi nghe được! Chán sống rồi chắc?

Ring! Ring! Ring!

Ý! Điện thoại reo liên hồi! Không biết kẻ nào chán cơm thèm đất dám gọi điện cho bản cô nương vào luc này!

“A lô!”

“Bé Hựu Tuệ yêu dấu!”

“Kim Nguyệt Dạ!” Từ ngày hắn đi lu loa chuyện đáng xấu hổ hôm Giáng sinh của tôi cho Tô Cơ và Hiểu Ảnh, hắn như bốc hơi, bây giờ mới dám xuất đầu lộ diện.

“Ô hô, ngạc nhiên lắm à ? Sao nghe giọng căng thẳng dữ vậy ?”

“ Ha ha ha….” Tôi đang ‘căng thẳng’ đến mức chỉ mu