Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3493 lượt.
lúc này, nếu không tôi làm sao ngẩng mặt lên nhìn đời được đây!
Tất cả đều tại tên khốn Kim Nguyệt Dạ! Hừ! Hừ!
A ha! Đã thế tôi giả làm xác chêt, để mọi người tưởng hắn là sát thủ yêu râu xanh mới được!
Tôi tựa khuôn mặt đỏ ửng lên vai Kim Nguyệt Dạ, lắc lư theo bước chân của hắn.
“Được rồi! Không cần phải giả vờ nữa…”
Tôi mở to mắt ra! Hơ, đây là phía sau công viên mà. Sau khi qua một rưng cây, Kim Nguyệt Dạ cũng chịu thả tôi xuống!
Tôi trừng mắt lên với hắn, lửa hận bắn tung tóe, sau đó lơ hắn đi.
“Oái cậu làm gì vậy?”
Trước mặt tôi bỗng tố sầm lại.
“Suỵt!” Kim Nguyệt Dạ ra vẻ thần bí, bảo tôi im lặng, “Nhìn kĩ nhé! Tôi bỏ tay ra đây… Một… hai… ba…”
Kim Nguyệt Dạ buông tay ra khỏi mắt tôi… Tôi mở to mắt nhìn…
Ố má ơi! Là một vách đá cheo leo!
Chúng tôi đang đứng trên một phiến đá nhô ra từ lưng chừng núi.
“A a a a … Cao quá!” Chân tôi mềm nhũn ra như cọng bún thỉu, hai tay ôm chặt lấy Kim Nguyệt Dạ mắt nhắm tịt, toàn than run như cầy sấy…
Tên trời đánh này, hắn muốn giết người sao? Biết rõ tôi mắc bệnh sợ độ cao còn đưa tôi đến đây!
“Hơ hơ hơ, đồ ngốc! Đừng sợ! Nếu không cô sẽ để lỡ mất một cảm giác vô cùng tuyệt vời đấy! Kim Nguyệt Dạ vừa cười vừa gỡ hai cánh tay tôi đang bám dính vào người hắn.
Tóc tôi tung bay trong gió, cảm giác như đang chao liệng giữa bầu trời bao la, toàn than lâng lâng, tôi vui sướng mở to mắt nhìn Kim Nguyệt Dạ.
“Woa! Bay? Tôi đang bay sao?” Tôi thích thú buông tay như chú chim đang sải cách, cảm thấy thật sảng khoái, thư thái mặc dù hơi lạnh!
“Đúng vậy! Cô đang bay đó!” Kim Nguyệt Dạ cười rồi khẽ thì thầm vào tai tôi.
Tuyệt vời! Thật tuyệt vời!
Tôi… tôi như đang bay cùng với gió! Bao nhiêu nỗi sợ hãi trước kia đều tan biến hết.
Thành phố nơi tôi đã sống mười sáu năm đang ở ngay dưới chân tôi, sao nó lại đẹp đến thế? Ánh đèn điện rực rỡ, những con phố đan xen ngược xuôi…
“Hura! Tôi thấy mình giống như một nữ thần vậy!”
“Cô mà là nữ than thì có mà trời sụp! Hơ hơ!”
“Hừ! Kim Nguyệt Dạ, cậu đừng có làm tôi cụt hứng! Khó khăn lắm tôi mới nhập tâm được!”
“Vâng, vâng, vâng! Hơ hơ, ở đây thích thật, nhưng còn có cái tuyệt hơn cơ…” Kim Nguyệt Dạ chỉ tay lên trên cao.
Woa…
Bánh xe khổng lồ trong công viên Clover bỗng bật sang! Xung quanh vọng lại tiếng reo hò của mọi người!
Bộp bộp bộp bộp…
A! Pháo hoa! Là pháo hoa! Những bông hoa lửa nở tung trên bầu trời giống như hoa tuyết, theo gió bay đi khắp nơi. Có cái gì màu trắng rơi trúng cánh mũi tôi… cảm giác lành lạnh…
Ồ… Không phải, đây là…
“Tuyết! Là tuyết! Tuyết rơi thật kìa!”
Tôi kinh ngạc ngẩng mặt lên, nhìn thấy những bông tuyết màu trắng tinh khiết đang bay từ trên trời cao xuống mặt đất, khiến đêm tối bỗng sáng bừng lên!
“Tuyết… A! Là tuyết! Tuyết rơi kiaf! Hơ? Cái màu hồng kia là gì vậy? Ơ, là cánh hoa! Sao lại có cánh hoa nhỉ?” Tôi sung sướng nhẩy cẫng lên.
“Đây là tiết mục đặc biệt mà công viên Clover muốn tặng mọi người nhân dịp Giáng sinh năm nay đó. Những nghệ nhân trồng hoa đã hoa phí bao công sức mới có thể cho hai cây hoa mai nở hoa đúng vào ngày hôm nay!”
Tôi kinh ngạc ngẩng cao đầu nhìn, màu trắng của bông tuyết xen lẫn màu hồng của những cánh hoa bay lượn và đậu trên đầu, trên vai, trên mặt tôi…
“Trận tuyết hoa mai xem như món quà Giáng sinh tôi giành tặng cô!” Kim Nguyệt Dạ cười khì khì.
Tôi giơ hai cánh tay ra, hứng những bông hoa mai tuyết thuần khiết…
Hu hu huh u… Lẽ nào… Lẽ nào tôi đã lên đến thiên đường rồi sao? Cảm động quá! Cảm động chết mất…
Tôi cảm động… cảm động… cảm động đến nỗi…
Oái… Thôi chết rồi!
Đúng lúc đứng giữa biển hoa mai tuyết đẹp mê hồn, vào thời khắc lãng mạn như vậy tôi lại muốn đi vệ sinh!
Tô Hựu Tuệ! Mày đúng là không ra gì!
“Hựu Tuệ có thích không?” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười dịu dàng.
“Hơ… Thích… Thích lắm!”
“Ủa? Tô Hựu Tuệ, cô làm sao vậy? sao lại run cầm cập thế kia? Lạnh à?” Kim Nguyệt Dạ lo lắng nhìn tôi.
“Không phải… Tôi cảm động quá… Cảm động quá ý mà… Ha ha ha ha…”
Phải cố nhịn! Không thể để Kim Nguyệt Dạ biết việc đáng xấu hổ này được.
Híc híc! Dù có chết cũng phải nhịn cho bằng được!
“Hì! Cô kì quặc thật! Nhưng cô thích là được rồi!”
“Ha ha ha ha..” Tôi đành cười để lấp liếm.
“Hựu Tuệ, để cô phải đợi ở công viên lâu như vậy, tôi rất xin lỗi! Bởi vì chín giờ mới có pháo hoa…” Kim Nguyệt Dạ gãi đầu, mặt hơi đỏ.
“A… Ha ha, không sao… Không sao đâu… Ha ha ha…”
Thằng cha này hóa ra cũng biết xin lỗi. Nhưng tôi… tôi bây giờ chỉ muốn… Hu hu hu…
“Ơ, Hựu Tuệ cô khó chịu à? Sao mặt cô lại đỏ bừng thế kia?” Kim Nguyệt Dạ thật sự lo lắng, đặt tay lên trán tôi.
“K