Giấu Anh Vào Trong Nỗi Nhớ Của Em Đi
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.
t nhìn đi chỗ khác, nắm tay Âu Thần bóp chặt cứng chuyển qua màu trắng xanh, mạch máu trên ngón tay nổi hết lên. Lòng Hạ Mạt đau đớn, hình như một mảnh kính vỡ vừa rạch một vết thương trong trái tim cô. Ngước mắt nhìn Lạc Hi, trên gương mặt anh ánh sáng tuyệt mỹ như vỡ òa, gương mặt đẹp tuyệt như một thiên sứ phục thù trong đêm đen, cô hơi ngạc nhiên, nhưng rốt cuộc lại nhắm mắt, để mặc cho Lạc Hi đặt nụ hôn lên môi. Hãy rời xa cô, nếu như đã quên cô, thì hãy để tất cả dấu vết bị xóa đi.
Cô thầm nghĩ.
Đột nhiên đôi môi nhói đau, Lạc Hi đang hung hăng cắn cô, máu chảy vào miệng. Hạ Mạt kinh hoàng mở mắt, chỉ thấy ánh mắt Lạc Hi đầy hận ý, đột nhiên, hận ý trong phút giây lại chuyển thành yêu thương đau khổ, anh dịu dàng hôn đôi môi cô, cẩn thận đưa lưỡi liếm hết máu trên đó, dịu dàng mềm mại quết lên vết thương.
Bên giường bệnh.
Âu Thần đứng bật dậy!
Nhìn nụ hôn yêu thương của Lạc Hi và Hạ Mạt, Âu Thần đau khổ đã bị lung lạc. Anh nhớ ra người thanh niên này ở quảng trường Cầu Vồng và trong quán bar Bong Bóng, người thanh nhiên đẹp như ngọc châu này đã luôn bên cô.
Âu Thần u uất nhìn Hạ Mạt hôn chàng thanh niên kia trong yên lặng.
Hai má cô đã hồng hào trở lại, đẹp rung động lòng người. Anh không thể tiếp tục ngắm nhìn được nữa, những gì còn lại trong ánh mắt từng chút từng chút đông cứng lại. Không âm thanh, trái tim anh bị đào bới thành một hang động, tối om lặng ngắt như thể trên thế gian này chẳng còn chút ấm áp nào.
Từ giường bệnh tới cửa phòng.
Khoảng cách giống hệt như từ ánh sáng đi tới bóng tối.
Âu Thần người cứng đờ bước ra ngoài.
Một làn gió đêm thổi ập vào, rèm cửa bay tung lên.
Lạc Hi buông Hạ Mạt ra.
Anh lạnh lùng nhìn cô hồi lâu, hình như người vừa mới hôn cô tuyệt nhiên không phải là anh, còn cô, qua vai Lạc Hi, ánh mắt cô thất thần đuổi theo khoảng không ngoài cửa phòng bệnh. Cô không muốn để những ký ức ngày xưa một lần nữa lại làm tổn thương Âu Thần, nhưng, lần này Âu Thần bỏ đi, có lẽ trong cuộc đời anh sẽ không bao giờ tồn tại bất kỳ hình ảnh một người con gái nào khác nữa.
Trái tim Hạ Mạt trống rỗng.
Trong phòng bệnh lạnh lẽo chán ngắt.
Nước biển trong chai cũng đã hết, cô hộ lý rút kim ra khỏi tay Hạ Mạt, Lạc Hi đỡ cô dậy. Cô vùng vằng muốn tự đứng một mình, anh yên lặng nhìn cô rồi đưa tay kéo mạnh cô vào ngực, ôm chặt vai cô, Hạ Mạt nhăn mặt đau.
“Đau à?” Lạc Hi cười mà như không, “Yên tâm đi, em chắc chắn không đau bằng anh đâu”. Giọng anh mềm mại nhưng âm u sít qua kẽ răng.
Trên đường về nhà, Hạ Mạt u uất mải mê nhìn sắc đêm ngoài cửa sổ, nét mặc Lạc Hi nặng nề, hai người chẳng nói với nhau một tiếng. Xe về đến cửa nhà, Hạ Mạt đang dịnh đưa bàn tay băng bó mở cửa xe, Lạc Hi đã đưa tay mở giúp. Gió đêm lùa vào xe, cô chuẩn bị bước xuống.
Đột nhiên Lạc Hi gằn giọng chửi thề một tiếng.
Anh kéo cô giật lại, trợn mắt nhìn cô, “Em là người có máu lạnh à?”
“Vâng.”
Cô điềm tĩnh đáp, đôi mắt mệt mỏi rã rời.
Cửa xe đóng “sập”! Lạc Hi không thèm nhìn cô, lạnh lùng nhấn ga, chiếc xe lồng lên lao vào màn đêm biến mất hút. Gió đêm buốt giá, người cô lạnh run, cô đưa hai tay tự ôm lấy mình rồi chầm chậm bước vào nhà.
Hạ Mạt đứng trước cửa khổ sở lục tìm chìa khóa, cô không muốn làm kinh động đến Tiểu Trừng, không muốn Tiểu Trừng nhìn thấy bộ dạng bị thương thảm hại này của cô. Vừa moi chùm chìa khóa ra thì cánh cửa đã được mở từ bên trong, đèn bật sáng, mùi thức ăn thơm ngào ngạt bay tới, Tiểu Trừng cười với cô.
“Chị về rồi à.”
Hạ Mạt nhìn em, đột nhiên quay mặt đi, trong lòng cô chua xót tái tê, một buổi tối mệt mỏi kinh hồn, giờ phút này gặp Tiểu Trừng lại như có sóng triều ào ạt trong cô, đôi mắt cô hoe đỏ.
Tiểu Trừng nhìn bàn tay băng bó lại thấy nét mặt khổ sở của chị, cậu sợ hãi, sốt ruột hỏi: “Chị, chị bị thương à!”.
Tiểu Trừng vừa dìu chị vừa nhìn đi nhìn lại vết thương, thấy chị có vẻ cũng tạm ổn cậu mới thở phào bớt lo.
Tiểu Trừng bê chiếc bàn ăn nhỏ ra phòng khách để chị ngồi ăn ngay tại sofa. Tối nay cậu xào hai món rau, hầm nồi canh sườn nấm Trà Thu, mùi thơm ngào ngạt, Hạ Mạt lúc này đã rất đói, cô thò tay lấy thìa, Tiểu Trừng ngăn chị lại.
“Để em.”
Tiểu Trừng múc canh ta bát rồi thổi nguội.
“Đâu còn là con nít nữa.” Cô cười lắc đầu, “Chỉ là vết thương lòng bàn tay, vẫn tự ăn được mà”.
Tiểu Trừng hỏi nhỏ: “Sao chị bị thương vậy?”.
Cậu không để ý chị đang cự tuyệt, vẫn kiên trì múc từng thìa canh đưa lên miệng Hạ Mạt. Tiểu Trừng yên lặng nhìn chị, chờ đợi cho đến khi Hạ Mạt nuốt ngụm canh xuống.
Từ lúc cậu còn rất nhỏ, khi mẹ đi hát ở phòng trà, chị đã bắt đầu chăm lo cho cậu. Mỗi lần cậu bị ốm, bàn tay chị dịu dàng sờ trán thăm nhiệt cho cậu, bón cho cậu từng miếng ăn, cả đêm ở bên giường cậu. Khi cậu bệnh nặng hơn, mắt chị hoe đỏ nhưng chưa bao giờ chị khóc. Trước mặt cậu,