XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng

Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2377 lượt.

chị luôn tỏ ra kiên cường như cây đại thụ, cho dù có chuyện như thế nào, có chị ở bên, Tiểu Trừng chẳng bao giờ phải lo lắng.

Nhưng, chị đâu có hiểu.

Cậu ước ao biết bao mình được làm người anh, chị là cô em gái, chăm sóc lo toan là ở cậu, tất cả gió mưa đều để cậu gánh vác, để chị có thể trở thành nàng công chúa muốn cười thì cười muốn khóc được khóc.

“Là do sơ ý một chút.” Doãn Hạ Mạt hai tay giấu vào nhau, cô mỉm cười với Tiểu Trừng, chuyển câu chuyện qua hướng khác, “Canh hầm hôm nay ngon tuyệt”. Cô đã đoán sơ sơ chuyện bắt cóc hôm nay là do ai làm, tuy nhiên không có chứng cứ, nói nhiều phỏng có ích gì. Cũng là do mình quá sơ ý để cho bọn chúng có cơ hội ra tay, sau này nhất định phải chú ý đề phòng mới được.

Tiểu Trừng cẩn thận thổi nguội canh.

Cậu không nói thêm gì.

Đút từng thìa, từng thìa cho chị. Thìa canh nào cũng còn âm ấm, miếng cơm nào cũng có một chút rau. Cậu hiểu chị đang miễn cưỡng với cậu, cũng chẳng muốn ép thêm làm gì, và rồi, Tiểu Trừng chỉ còn có thể đút cho chị từng miếng.

Không khí trong phòng khách yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Hạ Mạt bất an nhìn Tiểu Trừng, thấy đôi mắt đen của cậu em trai đang nhìn xuống, gương mặt trong sáng không biểu hiện tình cảm gì đang lặng lẽ thổi nguội từng thìa canh cho, còn mình vẫn chưa ăn miếng nào.

“Tiểu Trừng…”

Hạ Mạt do dự cất lời.

“… Vẫn còn giận chị sao?”

Hôm đó vì chuyện cậu đăng ký thi đại học và chuyện cô khăng khăng nhất định phải gia nhập làng giải trí, cô đã lỡ tay tát Tiểu Trừng. Tuy rất ân hận vì lúc đó quá xúc động, nóng nảy nhưng lòng cô đã quyết không được quay đầu lại, Hạ Mạt đã không xin lỗi Tiểu Trừng. Hai chị em không ai đề cập đến chuyện đó nữa, Tiểu Trừng vẫn lặng lẽ ôn hòa nhưng có cái gì đó đã thành rào cản ngăn cách cô và cậu em trai.

Tiểu Trừng ngạc nhiên dừng tay, “Chị, em sao dám giận chị?”.

Câu trả lời của cậu em cô có nghĩ cũng không nghĩ tới khiến lòng cô như có luồng nhiệt xông vào, tự dưng quên mất nên phải nói gì. Hồi lâu Hạ Mạt mới nói nhỏ:

“Chị xin lỗi em…”

“Chị”, Tiểu Trừng ngắt lời, “từ nhỏ đến lớn, mọi việc chị làm cho em đều là vì em, em sao lại không biết chứ, sao em dám giận chị? Em không muốn nghe chị nói lời xin lỗi đó, như vậy em sẽ rất khó sống”.

Cô nhẹ nhàng đưa bàn tay ra, bàn tay băng bó đụng lên má Tiểu Trừng. Hôm đó đánh em trai, trái tim cô rỉ máu. Tiểu Trừng thân thương của cô, người thân duy nhất trên thế giới này của cô, cô sẽ chăm lo, bảo vệ Tiểu Trừng, có nghĩa là cô sẽ không bao giờ làm tổn thương Tiểu Trừng thêm một lần nữa.

Tiểu Trừng mỉm cười trong bàn tay cô, “Em không học trường kiến trúc nữa, là em đã nghe chị, em sẽ học trường mỹ thuật, sau này sẽ là một họa sĩ để chị được tự hào”.

Hạ Mạt mỉm cười: “Em sẽ rất nổi tiếng”.

“Còn nữa, em có thể đem tranh đến phòng trưng bày, nếu có người thích, tiền bán tranh có thể phụ thêm chi phí cho chị. Mấy hôm trước em có đem mấy bức đi gửi, ông chủ phòng tranh nói đã có người đặt mua, hai ngày nữa em sẽ tới lấy tiền.” Đôi mắt Tiểu Trừng hiền lành ấm áp, “Chị, chị không cần phải khổ sở như thế để chăm lo cho em, sau này những chuyện đó hãy để em lo, được không?”.

Nụ cười của cô từ từ ngưng lại, “Em không nên quá suy nghĩ về những chuyện này…”. Chỉ cần cậu em trai sống vui vẻ cùng với cô, để cô có thể ngày ngày được nhìn thấy, đó chính là hạnh phúc của cô.

“Chị đừng vào làng giải trí nhé.”

Tiểu Trừng đột ngột nói, giọng nghẹn ngào,

“Nơi đó phức tạp đen tối lắm.”

“Trẻ con biết gì mà nói”, Hạ Mạt thản nhiên cười, “chỉ cần nơi nào có con người, nơi đó chắc chắn là phức tạp và đen tối, có trốn đi đường nào cũng đều như thế hết”.

“Nhưng những người trong làng giải trí luôn tranh giành vì danh lợi, họ luôn sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu bỉ ổi, xấu xa nhất.”

“Đó là vì danh lợi có thể đoạt được nhanh nhất từ trong làng giải trí, do đó có tính cạnh tranh càng bội phần kịch liệt,” Cô thở dài, “Nghề nào cũng giống nhau cả thôi, vậy tại sao không sử dụng cách thức ít tốn thời gian nhất, sử dụng cách thức trực tiếp nhất để giành được những thứ mình cần có trong tay?”.

“Chị, chị muốn gì?” Tiểu Trừng nhìn chị chăm chú.

Hạ Mạt trầm ngâm do dự, cô cười, “Chị muốn dùng sức của chính mình để có chỗ đứng trong thế giới này, có được sự ảnh hưởng, có đủ tiền, có thể bảo vệ những người chị muốn che chở, có thể đối mặt với mọi hoạn nạn xảy đến bất kỳ lúc nào mà không bị gục ngã”.

Bốn năm trước cô bị nhốt vào một nơi, không có cách nào thoát ra để chăm sóc Tiểu Trừng đang nằm trên giường bệnh, tài sản trong nhà bị cướp đi hết. Trong căn phòng tối tăm ẩm ướt, cô đã âm thầm thề với lòng mình, cô nhất định phải kiên cường, không được sống dựa vào bất kỳ ai, cô nhất định chỉ dựa vào chính bản thân mình mà thôi!

“Kể cả là thường xuyên xảy ra những chuyện “do sơ ý một chút”?” Tiểu Trừng đau khổ trầm tư nhìn vết th