Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2535 lượt.
mắt nheo nheo vì bị chói, âm thanh, giọng nói của ông như sợi xơ
bông đứt gãy chập chờn bay vào tai cô.
…
…
Ánh nắng vàng lặng lẽ chiếu rọi vào phòng họp, Đào Thục Nhi bỗng cảm thấy có điều gì bất thường, khi quay đầu lại, cô giật mình!
Doãn Hạ Mạt vốn dĩ lúc đầu chỉ ngồi đờ đẫn tại một chỗ, lúc này lại giống
như lên cơn bệnh nặng. Sắc mặt cô trắng bệch như người chết, hai hàng
lông mi đen tự nhiên rung lật bật, toàn thân run lên như thể cô ấy đang ở giữa đêm đông giá lạnh, nhìn Doãn Hạ Mạt, giống như cô đang gặp phải
cơn ác mộng khủng khiếp nhất, cứ nửa tỉnh nửa mơ.
“… A Khiết không thể chấp nhận trước sự thật rằng cậu em trai của cô đã
mấy, suốt ngày suốt đêm cô đờ đẫn ngồi nhìn những bản nháp thấm đầy máu
của em trai mình, cô luôn cho rằng Tiểu Thành chưa chết, Tiểu Thành vẫn
còn sống…”
…
…
“Cậu có nghe thấy mình nói không, Hạ Mạt? Tiểu Trừng đã chết rồi! Đã chết
rồi! Hôm đó trong bệnh viện, lúc bác sỹ nói mọi biện pháp chạy chữa đã
vô hiệu thì cậu ấy đã chết rồi! Cậu ấy không hề nói cậu ấy muốn ăn cánh
gà, cũng không hề nói bất cứ lời nào với cậu, khi cậu đến bên giường
bệnh thì Tiểu Trừng đã chết rồi!”
…
“Tiểu Trừng đã chết rồi…”
…
“Hạ Mạt! Rốt cuộc cậu có nghe thấy mình nói gì không! Mình đang nói, Tiểu
Trừng đã chết rồi! Dù là ngày ngày cậu có làm cánh gà đi chăng nữa, cậu
ấy cũng ăn không được! Hạ Mạt, mình xin cậu, cậu tỉnh lại đi có được
không!”
…
“Tiểu Trừng đã chết rồi…”
…
“Cái mà Tiểu Trừng muốn nhìn thấy nhất đó là nụ cười của em. Tiểu Trừng
thích nhất là nhìn thấy nụ cười của em.” Âu Thần nhẹ nhàng kéo cô ôm vào lòng, “Nếu như trên thiên đường, cậu ấy có thể nhìn thấy được em thì
cậu ấy nhất định muốn nhìn thấy em đang sống một cuộc sống vui vẻ, muốn
nhìn thấy được nụ cười luôn nở trên đôi môi em”.
…
“Tiểu Trừng đã chết rồi…”
…
…
Trong phòng họp của buổi thử vai diễn, nhà biên kịch Chung Nhã đang kể về nội dung câu chuyện trong bộ phim, bỗng dưng, chầm chậm, hình như có một
tiếng động gì đó rất lạ, ánh mắt của mọi người bất giác cùng đổ dồn về
một phía.
Tại một góc chiếc bàn hình bầu dục, ánh sáng yên tĩnh và trong suốt.
Doãn Hạ Mạt run rẩy nhắm nghiền hai mắt lại.
Hàng lông mi đen nhánh.
Nước mắt rơi lã chã trên gương mặt trắng bệch của Hạ Mạt.
“Cô Doãn!”
Chung Nhã ngạc nhiên nhìn đi nhìn lại Doãn Hạ Mạt, định gọi thêm nhưng lại bị đạo diễn Ngô khua tay nhắm mắt ra hiệu ngăn lại…
“Không nên làm phiền cô ấy…”
Đạo diễn Ngô nhìn kỹ như đang nghiền ngẫm những giọt nước mắt tuôn trào
trên gương mặt của Doãn Hạ Mạt, ông hài lòng và nói, “Rất tốt, chỉ cần
nghe kịch bản đã có thể hòa mình vào câu chuyện”.
Nước mắt vẫn cứ lặng lẽ rơi trên gò má Doãn Hạ Mạt.
Cô giống như vừa bị sụp đổ, lại giồng như đang trong cơn mơ tuyệt vọng,
nước mắt bất tận cứ tuôn rơi từ gò má cô lặng lẽ trào xuống mặt chiếc
bàn màu đen trong phòng họp, nước mắt đã biến thành những bông hoa. Doãn Hạ Mạt nhắm chặt mắt lại, đôi vai gầy run rẩy không một âm thanh.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Doãn Hạ Mạt.
Sau khi nghe đạo diễn Ngô nhận xét, trong những ánh mắt đó, đa phần là khen ngợi, cũng có những ánh mắt tỏ ra ngạc nhiên, cũng có những ánh mắt
ghen tị. Ngọn lửa của sự ghen tức trong ánh mắt của An Bân Ni là rõ ràng nhất.
Tất cả những điều này, hình như Doãn Hạ Mạt hoàn toàn không nhận ra.
Cô chỉ khóc, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Hình như đó là tất cả nước mắt trong cuộc đời cô.
Mãi tới khi Chung Nhã nói hết nội dung của bộ phim, một nhân viên giới
thiệu xong nội dung cụ thể của buổi thử vai, đạo diễn Ngô và nhân viên
rời khỏi phòng họp đến phòng thử vai bên cạnh, Doãn Hạ Mạt vẫn ngồi tại
chỗ cũ.
Nước mắt của cô đã cạn.
Hai hàng lông mi đen nhắm nghiền.
Đôi gò má trắng bệch.
“Hạ Mạt, đây là kịch bản của buổi thử vai.”
Đào Thục Nhi với tâm trạng phức tạp cầm kịch bản buổi thử vai mà phó đạo
diễn đưa đặt trước mặt Doãn Hạ Mạt, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tên cậu em
trai trong kịch bản đồng âm với tên em trai Tiểu Trừng của Doãn Hạ Mạt,
có thể đây chính là ý trời. Dù Doãn Hạ Mạt không có biểu hiện gì thì vai nữ chính cũng không đến lượt cô.
“Rất đặc sắc.”
An Bân Ni chậm rãi bước qua, kịch bản của bộ phim này cô ta đã thuộc làu làu, không cần thời gian để ôn lại nữa.
Nhìn những vệt nước mắt còn đọng lại trên gương mặt của Doãn Hạ Mạt, An Bân
Ni lại thấy tức tối trong lòng, Doãn Hạ Mạt thật đúng là khắc tinh của
cô, khó khăn lắm cô mới giành được cơ hội cho buổi thử vai này, lại nghe ngóng thấy nói rằng đạo diễn Ngô sẽ không vì Thẩm Tường là nghệ sỹ của
công ty môi giới Tinh Điểm mà đặc cách cho cô ta, vì thế An Bân Ni đã
phải bỏ ra rất nhiều thời gian để nghiền ngẫm, nghiê