Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2542 lượt.

ợ lý lúc này mới chú ý, âm thanh văng vẳng giọng một người đang la
lớn phát ra từ phòng họp. Sự tò mò của họ bắt đầu nổi lên, trợ lý của An Bân Ni chạy đến chỗ cánh cửa, nhẹ nhàng mở he hé cánh cửa giữa phòng
hóa trang và phòng họp.

Hình như đã cãi nhau xong rồi.

Mấy người trợ lý chỉ nhìn thấy An Bân Ni tức tối bước ra từ chỗ Doãn Hạ Mạt.

“Phác Tố Cơ đã vào thử vai rồi…”

“À, Thẩm Tường cũng đi thử vai rồi…”

“Tiếp sau đó là ai nhỉ…”

“Là Đào Thục Nhi hay là An Bân Ni…”

“Doãn Hạ Mạt có lẽ là người cuối cùng, hình như cô ấy có cái gì đó không bình thường…”

“Này!”

Một trợ lý đưa mắt ra hiệu, những trợ lý khác ngậm ngay miệng lại đưa mắt
nhìn Âu Thần, chỉ thấy anh có vẻ như không nghe thấy gì hết, chỉ im lặng đứng ở chỗ Doãn Hạ Mạt vừa ở đó đi ra, ánh mắt dõi nhìn cái dáng người
trong phòng hội nghị qua cánh cửa mở he hé.

Ánh sáng chiếu xuyên vào phòng họp.

Mái tóc dài như sóng biển của cô xõa xuống gò má, chỉ nhìn thấy một bên mặt trắng bệch, gầy gò, dưới ánh sáng mặt trời mắt của cô hơi đỏ, đôi hàng
long mi dài và cong.

Hình như Doãn Hạ Mạt vừa khóc.

Âu Thần đột nhiên thấy lo lắng, theo bản năng anh tính chạy qua đó.

Nhưng, ánh mắt của Hạ Mạt…

Âu Thần như nghẹt thở, cho dù khoảng cách là rất xa, anh vẫn có thể cảm
giác rất kỳ lạ, hình như ánh mắt của cô ấy không vô hồn trống rỗng như
lúc trước nữa…

“A, đã đến lượt Đào Thục Nhi rồi…”

Mấy người trợ lý giết thời gian một cách nhạt nhẽo vô vị, họ ngồi đoán già
đoán non xem rốt cuộc ai sẽ giành phần thắng trong lần thử vai này.

Chiếc đồng hồ trên tường nhích đi từng giây từng phút.

Đằng xa, Âu Thần chuyên chú nhìn hướng về Doãn Hạ Mạt.

Cô ngồi đơn độc trên chiếc ghế trong phòng họp, mặt mày trắng bệch nhìn về phía trước, cuốn kịch bản thử vai đặt trên chiếc bàn trước mặt vẫn chưa được lật ra.

***

Trên cửa sổ của phòng thử vai đặt mấy chậu hoa Tết vàng rực rỡ, những bông
hoa tươi mơn mởn nở đầy cành, giống như thác nước đang thể hiện sức sống mãnh liệt của mình.

Đạo diễn Ngô, Chung Nhã và những nhân viên khác ngồi phía sau màn hình máy
quay, tập trung tinh thần xem hiệu quả biểu diễn của các minh tinh khi
diễn cùng một đoạn phim.

Phác Tố Cơ có khả năng biểu hiện nét mặt tinh tế như những diễn viên Hàn
Quốc, rất thành thục tự nhiên. Diễn xuất của Thẩm Tường mang đậm cá tính của cô ấy, dưới cái vỏ bọc kiên cường, lạnh lùng của mình là sự yếu
đuối rất khó phát hiện ra. Đào Thục Nhi diễn rất tốt bản chất mềm yếu
của cô gái trong phim. Mắt ngấn lệ, mềm yếu đáng thương, làm cho những
người ngồi ở đó đều thấy thương cảm.

Mỗi người đều có đặc điểm riêng của mình.

Rất khó phân cao thấp.

Chung Nhã bắt đầu khâm phục con mắt của đạo diễn Ngô, mấy người mà ông chọn
đến thử vai, người nào cũng có nét độc đáo riêng của mình, hèn chi chất
lượng của những bộ phim ông làm đều rất tuyệt vời. Nghĩ đến đây Chung
Nhã nhìn An Bân Ni bước đến phía trước ống kính, có thể đạo diễn Ngô
chọn cô ấy đến thử vai là có cái lý khác của ông ấy.

Máy quay chiếu thẳng vào An Bân Ni.

An Bân Ni ngơ ngác nhìn về nơi nào đó, những hạt sương long lanh từ từ
đọng lại trong mắt cô. “Hự!” Một tiếng, hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn
rơi, sau đó, từng giọt, từng giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt An Bân Ni như những hạt trân châu bị đứt ra khỏi sợi dây nối, An Bân Ni đau khổ
kêu khóc…

“Tiểu Thành!”

Gương mặt An Bân Ni tràn đầy nước mắt, tiếng khóc thật thảm thiết, từ tiếng
khóc thút thít của sự kiềm nén bổng trở thành tiếng gào khóc, nhưng lại
không gây nên cảm giác đột ngột, mà ngược lại, nó có sức rung động rất
lớn.

“Tiểu Thành! Em đừng đi!”

An Bân Ni giơ tay lên không trung như có ý đồ muốn tóm bắt thứ gì đó, nước mắt cứ tuôn ra như nước tràn đê, cô khóc đến mức không thành tiếng,
khóc một cách tuyệt vọng, cô gào khóc như thể cả thế giới này sắp bị hủy diệt!

“Tiểu Thành!...”

Tiếng kêu khóc đến sức cùng lực kiệt của cô xuyên qua phòng thử vai ra ngoài!

Tiếng kêu khóc thảm thiết đó như một cây kim, đâm vào và làm cho Doãn Hạ Mạt sợ hãi đứng phắt dậy!

Tiểu Trừng…

Hình như nghe thấy có người đang gọi tên Tiểu Trừng, cô hoảng hốt nhìn bốn phía xung quanh.

Chẳng có gì hết…

Là ai đang gọi Tiểu Trừng…

Tiểu Trừng ở đâu?

Doãn Hạ Mạt đờ đẫn bước đến nơi mà âm thanh đó phát ra.

“OK!”

Đạo diễn Ngô vẫy tay một cách ỡm ờ!

Chung Nhã ngạc nhiên nhìn An Bân Ni lau những giọt nước mắt trên mặt, thầm
khâm phục khả năng khóc của cô ta, nước mắt nói rơi là rơi lã chã. Mặc
dù Chung Nhã không ưa những chuyện trước đây An Bân Ni đã làm, nhưng cô
vẫn rất khâm phục phần diễn xuất lần này của An Bân Ni. Mặc dù không thể nhận ra được cách nhìn của đạo diễn Ngô về phần diễn này qua nét mặt
của ông, nhưng khi An Bân Ni nhìn thấy ánh mắt như khẳn