Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.
ăm về trước dưới cây anh đào đang nở rộ hoa, trong đáy
mắt người thiếu niên đó có làn sương long lanh.
“Thế sao!”
Hạ Mạt cũng khe khẽ cười, cô giật mình nhớ ra cái đêm hôm uống bia say ấy, trong men say tay cầm chai bia, lần đầu tiên hoan nghênh anh đến sống
trong gia đình mình.
Bất giác không biết…
Thời gian đã qua rất lâu, rất lâu rồi.
Cô đã từng đề phòng anh như kẻ địch, đã từng bị anh ôm chặt vào lòng, đã
từng thề ước mãi mãi không rời xa nhau, đã từng vì sự hiểu nhầm của anh
mà âm thầm bỏ đi. Còn giờ đây, mọi chuyện đã dần cuốn đi theo gió, cô và anh tự nhiên đã trở thành những người bạn cũ.
“Ở New York sống vui vẻ không?” Trong ánh hoàng hôn, Hạ Mạt nhìn Lạc Hi chăm chú, “Nếu không quen ở đó, anh hãy về đây nhé”.
“Thực ra ở đâu cũng như vậy thôi.” Lạc Hi quay đầu, bắt gặp ánh mắt Hạ Mạt,
anh cười trong làn gió nhẹ, Lạc Hi nói, “Trước đây trong lòng anh luôn
có cảm giác không an toàn, luôn sợ mất đi người mình yêu quý nhất, anh
sợ sau khi mất đi người đó, sẽ bị hủy diệt trong địa ngục, cảm giác
không an toàn đó khiến anh trở nên yếu đuối và nguy hiểm, chính vì thế
anh đã làm tổn thương em rất nhiều. Bây giờ anh đã hiểu, yêu một người
chỉ cần để trong lòng là được rồi, tình cảm nằm sâu trong đáy lòng thì
không ai có thể cướp đi được, cũng không sợ mất đi. Cho nên anh đã mãn
nguyện rồi, dù ở bất cứ nơi nào anh cũng đều thấy sự thanh thản và bình
yên. Cảm ơn em, Hạ Mạt, cảm ơn em đã cho anh cảm giác thanh bình ấy.”
“…”
Hàng mi Doãn Hạ Mạt khẽ động, dần dần, khóe miệng cô nở một nụ cười tĩnh lặng, trong lòng cô cũng tĩnh lặng, cô nói với anh:
“Cảm ơn anh, Lạc Hi.”
Ánh mặt trời lặn xuống, nhuộm đầy mặt đất nồng nàn dịu dàng.
Gió ngừng thổi qua những nấm mộ.
Bóng anh và cô càng lúc càng xa, khuất nơi cuối đường.
***Hôm ấy, Doãn Hạ Mạt về đến nhà thì đã chín giờ tối, Âu Thần đã nấu xong món cháo gan. Thấy Hạ Mạt về, Âu Thần bắt đầu nổi lửa xào đĩa rau mà anh đã rửa sạch trong khi chờ cô. Khi Hạ Mạt thay bộ quần áo mặc ở nhà từ
trong phòng bước ra, mùi thức ăn đã bày biện ngay ngắn trên bàn ăn thơm
phức.
“Trước đây em chả bao giờ nghĩ nổi anh lại biết vào bếp đấy, đã thế nấu lại ngon được thế này.”
Hạ Mạt nếm thử thìa cháo gan, mùi vị thơm ngon lẫn với vị đặc trưng của
gan lợn, thêm chút hành ăn rất ngon. Chàng thiếu gia Âu Thần lạnh lùng
cao quý trước đây bây giờ đã là người chồng đeo tạp dề vào bếp giúp vợ,
thời gian dường như đã thay đổi tất cả, Hạ Mạt mỉm cười đôi chút kinh
ngạc.
“Em ăn nhiều hơn một chút nhé. Sách nói khi mang thai mỗi tháng đều phải bổ sung thêm gan lợn.”
Âu Thần ngắm nhìn Hạ Mạt đang ăn, cô ăn thật ngon, nụ cười dần xuất hiện
trên môi. Nhưng rồi ánh mắt Âu Thần bỗng nhiên lại trở nên trầm lắng, do dự hồi lâu, anh cất tiếng nói, “Thời gian này công ty tồn đọng quá
nhiều việc cần phải xử lý, sau này không thể đưa em đến trường quay rồi, có thể cũng khó về kịp ăn cơm cùng em được nữa”.
“… Ồ.”
Doãn Hạ Mạt ngạc nhiên, ngập ngừng một lúc cô liền cười nói.
“Không sao đâu, em sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, anh yên tâm đi… anh cũng nên
ăn nhiều đồ ăn một chút, hôm nay vừa đến trường quay, vừa đến công ty,
vừa ở nhà chuẩn bị cơm tối, chắc anh rất mệt.” Cô dịu dàng gắp miếng
sườn chua ngọt bỏ vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt Âu Thần.
Âu Thầm gặm hết miếng sườn rồi bỏ xương ra.
Hạ Mạt lại gắp cho anh thêm miếng đậu hũ.
Âu Thần ăn hết miếng đậu, rồi gắp cho Hạ Mạt miếng thịt gà.
Hạ Mạt ăn miếng thịt gà.
Vừa ăn vừa luôn miệng khen, rồi Hạ Mạt cũng gắp cho Âu Thần những miếng thịt gà.
Như hai đứa trẻ, Hạ Mạt và Âu Thần cứ gắp đi gắp lại thức ăn cho nhau, làm
như đó là một trò chơi thú vị, người này nhìn người kia ăn, rồi lại nhìn nhau phì cười. Cô cười thật hạnh phúc, đôi mắt sáng rực, nhưng Hạ Mạt
lại không cảm nhận ra nỗi cô đơn hiu quạnh ẩn chứa trong lòng Âu Thần.
Âu Thần vì lo sau khi anh tới công ty bận công việc, cô ở nhà một mình
không có ai chăm sóc nên anh và Hạ Mạt đã quay về sống trong ngôi biệt
thự nhà họ Âu. Sau khi ổn định xong, Doãn Hạ Mạt rất ít khi được gặp Âu
Thần.
Âu Thần ngày nào cũng đi từ sáng sớm tới khuya mới trở về. Sáng nào Hạ Mạt cũng chỉ được thấy bữa sáng đã được Âu Thần chuẩn bị, bữa trưa và bữa
tối thì quản gia Thẩm cũng chuẩn bị cho cô rất kỹ lưỡng, nếu cô bận quay phim, quản gia Thẩm sẽ đưa cơm cho cô rất đúng giờ.
Mọi sinh hoạt hàng ngày của cô đều được mọi người lo liệu từng li từng tí.
Phòng tắm ngày nào cũng được cọ rửa sạch sẽ, sợ cô bị ngã, đồ sứ trong
đó được thay toàn bằng đồ chống trơn, dép của cô cũng được đổi thành dép có đế chống trơn, cầu thang cũng được đổi thảm mới, dày và mềm.
Việc quay bộ phim Họa cảnh đang đi vào giai đoạn cuối.
Ngày nào Doãn Hạ Mạt cũng bận rộn công việc ở trường quay. Thi thoảng, trong những khoảng thời gian trống đợi quay cảnh tiếp, Hạ Mạt ngẫu nhi