XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1342601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2601 lượt.

g hòa lẫn trong dòng xe đông
nghịt, ngoài cửa sổ, những ánh đèn biến đổi huyền ảo tạo thành những
mảng tối, sáng trên khuôn mặt của Âu Thần.

Nhưng sự ấm áp này có đúng là sự thật không?

Nụ cười hàng ngày hiện diện trên khóe miệng của cô có đúng là xuất phát từ tận đáy lòng không? Âu Thần lặng lẽ khép đôi bờ mi, đau đớn nắm chặt
bàn tay. Từ nhỏ cô đã có tài che giấu tâm tư tình cảm của mình, cuộc hôn nhân này cuối cùng cũng là chỉ là một cuộc giao dịch, cô làm sao cảm
thấy hạnh phúc được cơ chứ? Những gì Hạ Mạt đã làm chẳng qua là do cảm
thấy áy náy mà thôi.

Bởi vì anh đã mấy đi một bên thận, vì thế Doãn Hạ Mạt cảm thấy cần phải bù đắp cho anh.

“Khoan hãy về nhà”, Âu Thần nói với tài xế. Anh cần phải suy nghĩ thật kỹ, trở về bên cạnh cô, chỉ trong giây phút thôi, mọi lý trí của anh đều sẽ bị
tan chảy bởi sự ấm áp của cô.

Trời càng ngày càng tối.

Chiếc xe Lincoln thân dài màu đen chầm chậm lăn bánh đến khu nhà ở của dân
lao động, Âu Thần bảo tài xế dừng xe, tự mình bước xuống xe. Trong khu
nhà ở này cửa sổ của mỗi một căn hộ đều sáng rực ánh đèn, giờ đang đúng
vào bữa cơm chiều, mùi thơm của thức ăn lan tỏa khắp nơi.

Nơi đây vốn là nhà của Doãn Hạ Mạt và Tiểu Trừng.

Âu Thần ngước đầu nhìn lên khung cửa sổ không có ánh đèn đó. Lúc trước,
anh đã từng đến đây nhiều lần, âm thầm đứng dưới lầu ngắm nhìn ánh đèn
ấm áp đó. Nhưng lúc đó Lạc Hi thường hay ở trong ngôi nhà của cô, anh
chỉ là một cái bóng cô độc, lặng lẽ dưới lầu.

Bây giờ Doãn Hạ Mạt không còn ở đây nữa.

Cô ở trong ngôi nhà của anh và cô, có lẽ là đang chuẩn bị cơm nước, cũng
có thể là đang trông ngóng anh trở về, hôm nay lúc ra khỏi nhà, cô đã
dặn anh nhớ về sớm…

Trong đầu anh, một mớ suy nghĩ hỗn độn quấy nhiễu, Âu Thần nở một nụ cười
chua xót, có lẽ anh không muốn làm rõ vấn đề này quá sớm.

Móc chiếc chìa khóa nhà cũ mà cô đưa cho anh trong khoảng thời gian Tiểu
Trừng nằm viện ra, Âu Thần cất bước hướng về phía trước, anh đang tính
đem cái nồi cũ còn lưu lại trong ngôi nhà này về cho Hạ Mạt.

Cô ấy trông thấy chiếc nồi này chắc chắn sẽ rất vui.

Âu hần nghĩ thầm, bất giác bước đi nhanh hơn. Hơn nữa Hạ Mạt đang đợi anh về ăn cơm, nếu như về quá trễ cô sẽ rất lo lắng.

Nhưng…

Trong màn đêm tĩnh mịch, bước chân Âu Thần đột nhiên dừng lại, toàn thân bất ngờ cứng đờ như bị đóng băng!

Dưới tòa nhà cũ của cô.

Một chiếc xe ô tô BMW đang đậu.

Một bóng dáng mỏng manh, yếu ớt như tờ giấy âm thầm đứng trước xe, người
thanh niên đó đang ngẩng đầu nhìn về phía khung cửa sổ đã lâu chưa có
ánh đèn bật sáng, dường như anh ta đã đứng đó từ rất lâu, rất lâu rồi.
Dưới ánh trăng, anh ta giống như được bao phủ bởi một làn sương mờ nhạt, khuôn mặt người thanh niên đó giống như là những cánh hoa bị phai tàn
màu sắc, nhợt nhạt, trắng bệch, nhưng vẫn có nét rạng rỡ khiến người ta
phải kinh ngạc.

Giống như là nghe tiếng bước chân.

Người thanh niên đó theo bản năng quay đầu lại nhìn, trong khoảnh khắc nhìn
thấy Âu Thần, đôi mắt đen láy của anh bỗng sắc lại, rất lâu, anh từ từ
khép đôi bờ mi, khóe miệng nhoẻn một nụ cười mang đầy ẩn ý mỉa mai, vừa
giống như đang chế giễu Âu Thần, lại vừa giống như đang cười nhạo chính
bản thân mình.

“Tại sao anh lại ở đây?”

Âu Thần lạnh lùng nói. Trong ngữ khí có cái gì đó như đang phòng bị, giống như con sư tử nhìn thấy một thứ vốn dĩ không nên xuất hiện trong vùng
lãnh thổ của nó.

“Còn anh, anh không phải là đang sống cùng với…” Trong lòng bỗng nhói đau,
Lạc Hi không thể tiếp tục nói, anh thờ ơ nhìn về phía trước, “tại sao
không nhanh chóng biến khỏi mắt tôi đi, chẳng lẽ anh đến đây để khoe
khoang?”.

Tại sao anh lại ở đây?

Chẳng lẽ để nói với Âu Thần rằng từ sau khi xuất viện, ngày nào anh cũng đến đây sao?

“Khoe khoang…”

Âu Thần nghiền ngẫm hai chữ này, sau đó hồi lâu cũng chẳng nói chẳng rằng. Thái độ lạnh lùng, thờ ơ của Âu Thần khiến cho bầu không khí lập tức
trở nên căng thẳng, ngón tay của Lạc Hi nắm chặt lại tạo thành hai nắm
đấm, vì dùng lực quá sức mà những ngón tay của anh trở nên trắng bệch.

“Nếu như không phải vì anh mới cắt một quả thận, tôi đã cho anh một quả đấm
vào mặt rồi!” Cố kiềm nén cơn phẫn nộ đang hừng hực trong lồng ngực, Lạc Hi vẫn nắm chặt nắm đấm.

“Thì ra anh đã biết hết mọi chuyện rồi.” Âu Thần nói.

“Đúng thế, tôi đã biết tất cả.” Giọng nói của Lạc Hi lạnh lùng như băng, “Lúc trước tôi vẫn luôn nghĩ rằng thiếu gia Âu Thần tuy có hơi ngang ngược,
nhưng vẫn được xem là người quang minh chính đại. Không ngờ anh lại sử
dụng thủ đoạn đê tiện, bỉ ổi, dùng một quả thận để ép buộc cô ấy lấy
mình! Anh không cảm thấy mình quá nhục nhã sao?!”

“Anh cũng không phải đã dùng cái chết của mình để ép buộc cô ấy sao? Vì cô
ấy kết hôn với tôi, anh đã tự sát, dùng cái chết của mình để khiến cô ấy phải sống trong day dứt hối hận suốt cả cuộc đời, anh không c