Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1342572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2572 lượt.
việc đáng tiếc này sẽ không xảy ra, vì thế em lấy tư cách gì để trách mắng anh
chứ…”.
“…”Âu Thần sững người.
“Còn hôm nay, tuy em và Lạc Hi chỉ là tình cờ gặp nhau, cái ôm mà anh trông
thấy cũng chỉ là một cách từ biệt, tuy nhiên một người cố chấp như anh
trông thấy nhất định sẽ cảm thấy bị tổn thương.” Đôi mắt Doãn Hạ Mạt
thoáng buồn, sau đó cố gắng gượng nở một nụ cười, chăm chú nhìn Âu Thần
và nói: “Em xin lỗi anh về chuyện tối hôm nay, anh… có thể tha thứ cho
em được không?”.
Lời xin lỗi này quá đột ngột này khiến cho Âu Thần sững sờ.
Doãn Hạ Mạt không hề tức giận, không hề bất mãn với kiểu ghen tuông vô lối
của anh, ngược lại cô vẫn dịu dàng giải thích cho anh hay, đây không
phải là phong cách thường thấy của một cô gái lạnh nhạt đến mức kiêu
ngạo như Hạ Mạt.
“Em không cần phải xin lỗi anh, em không làm sai gì cả, lỗi là do anh…” Âu Thần nắm chặt bàn tay lại, sống lưng anh cứng đờ.
“Bởi vì em không muốn làm anh khổ thêm, cũng không muốn mình tiếp tục giày
vò lẫn nhau.” Doãn Hạ Mạt ngắt lời Âu Thần, cô nở một nụ cười ấm áp dịu
dàng, “Âu Thần, chúng mình đã kết hôn rồi, đã là người một nhà, hãy để
những chuyện không vui trước kia vùi trong quên lãng, từ nay về sau,
chúng mình hãy sống một cuộc đời bình yên, được không anh?”
Có được không…
Tự trong đáy lòng Âu Thần như có cơn sóng cuồn cuộn, anh đăm đắm nhìn vào
Hạ Mạt, nụ cười cô sao mà ấm áp rực rỡ đến vậy, như ánh mặt trời trên
biển cả khiến anh muốn ôm trọn cô vào lòng. Nhưng đôi mắt cô quá trong
sáng, bình thản như thể có cái gì đó đang được chôn vùi sâu dưới đại
dương bao la, mãi mãi bị chôn vùi nằm ẩn sâu nơi đó.
“Thế, em có thấy hạnh phúc không?”
Giọng nói khẽ khàng vang vọng trong phòng ngủ, Âu Thần không dám tin là mình
lại dám hỏi cô câu này, tim anh đột nhiên đập mạnh khiến anh nhận ra
rằng từ sâu trong tiềm thức của mình, anh mong muốn được nghe câu trả
lời này của cô biết bao.
“Rất hạnh phúc.”
Hạ Mạt trả lời Âu Thần một cách nhanh chóng, giống như là câu trả lời này cô đã trả lời qua rất nhiều lần.
“Tại sao?”
“Bởi vì em có một gia đình, ngày ngày có thể ở bên cạnh người thân thương,
tháng ngày cứ bình yên ấm áp trôi qua, hạnh phúc giống như ở trên thiên
đường.” Cô mỉm cười nói, đôi mắt sáng long lanh.
“Như thế là đủ rồi sao?”
“Đúng thế.”
“Cho dù lấy anh, em vẫn cảm thấy hạnh phúc sao?”
“Đúng thế.”
Nghe được câu trả lời của cô, Âu Thần khẽ nhắm mắt, không thể tả hết được
cảm xúc trong lòng, vừa có sự cuộn trào mãnh liệt, vừa có sự đau khổ, và còn có cảm giác chua xót đang lan toả trong cơ thể.
“Cho dù anh có yêu cầu em làm những việc mà em không muốn…”
Mở to đôi mắt, trong đáy mắt Âu Thần như có một ngọn lửa đang âm ỉ cháy,
anh đưa tay lên, những ngón tay cứng đờ nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài hơi
quăn của Hạ Mạt, sau đó dần dần tiến về phía khuôn mặt trắng ngần của
cô.
“Em cũng cảm thấy hạnh phúc sao?”
Đôi bờ mi khẽ run lên, toàn thân Doãn Hạ Mạt cứng đờ.
“Tại sao không trả lời anh? Căn bản em không thể tiếp nhận anh đúng không?”
“Không, hoàn toàn có thể.”
Ánh mắt Âu Thần sẫm hơn, hơi thở gấp gáp hơn.
“Thế giống như thế này thì sao…”
Nhận thấy hơi thở của Doãn Hạ Mạt cũng dần dần trở nên gấp gáp, Âu Thần
không còn kiềm chế được, anh nhích sát lại gần cô hơn, hơi thở của hai
người như sắp hoà làm một, đôi môi cô toả ra hơi thở ấm áp, sự ấm áp đó
khiến trái tim anh thổn thức, trong giây phút, tâm tư tình cảm kiềm nén
bấy lâu như ngọn lửa bùng cháy lên!
“Nếu như thế này…”
Chầm chậm, Âu Thần cố gắng kiềm chế ngọn lửa đang hừng hực cháy trong người, chỉ là chầm chậm hướng về Hạ Mạt! Âu Thần có thể cảm nhận được cơ thể
cô đang cố gắng gượng để giữ bình tĩnh, trong khoảnh khắc anh sắp hôn
cô, Doãn Hạ Mạt nhắm nghiền đôi mắt, bờ môi cũng lạnh cứng lại.
“Em nói là có thể!”
Ngọn lửa lòng đang cháy hừng hực như thể vừa bị một gáo nước dội vào, trong
ánh mắt của Âu Thần tràn ngập sự tuyệt vọng và phẫn nộ! Cái cảm giác đau khổ đến tột cùng như từ thiên đường bị rơi xuống địa ngục đó đã khiến
anh bất chấp tất cả lao vào hôn cô.
Giống như một ngọn lửa cháy rừng rực, nụ hôn ngày càng say đắm, trong vòng
tay anh, toàn thân cô run rẩy, anh hôn cô một cách điên cuồng, hôn cô
một cách tuyệt vọng! Như thể muốn nuốt chửng cô, vĩnh viễn không buông
ra! Như muốn nghiền nát cô hoà vào trong cơ thể anh, để cơ thể của anh
hoà vào trong cơ thể của cô, cho dù anh và cô chết đi, cho dù có biến
thành tro bụi, cũng sẽ mãi mãi bên nhau.
“Âu Thần…”
Trong nụ hôn say đắm đến ngạt thở đó, Doãn Hạ Mạt cố gắng thức tỉnh Âu Thần, nhưng bị kiềm hãm trong vòng tay rắn chắc như sắt của Âu Thần, đôi môi
cô bị hơi thở tuyệt vọng đến hoảng loạn của Âu Thần bủa vây, tiếng kêu
của sự vùng vẫy chỉ có thể vỡ tan thành những âm thanh đứt gãy, vỡ vụn…
Cho đến “ầm” một tiếng, tro