XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Có Thể Là Yêu

Chỉ Có Thể Là Yêu

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1341762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

i rất nhiều. Trước kia, đã là dân chơi chính hiệu ở đất Hà
thành, thậm chí là Sài thành, không ai là không biết đến tên Hải Long.
Còn bây giờ, cái tên ấy gần như đã biến mất hoàn toàn ở các hộp đêm, sàn nhảy, quán bar. Em có biết tại sao Long nhất quyết đưa em về ra mắt bố
mẹ nó không?

- Thật ngớ ngẩn. Nhưng hình như em chẳng biết gì về anh ấy cả. Anh ấy nói gì em cũng chỉ biết gật đầu ưng thuận.

- Vì nó thực sự rất yêu em.

- Nè, hai người lôi nhau ra đây làm gì?- Tú Linh đi ra.- Anh Long đang tìm hai người đó.

- Bọn anh vào đây.- Khánh đáp lại rồi quay sang cô khích lệ- Giờ đến lượt em rồi đấy, tươi tỉnh lên nào.

Khánh dẫn Nhi tiến thẳng đến chỗ Long và bố mẹ anh đang đứng. Họ đang nói chuyện cùng một ông lão trạc ngoài bát tuần. Một cô gái mặc váy hồng đứng cạnh ông cụ, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc chừng về phía Long tủm tỉm cười. Khánh nhận ra là Thảo, em
gái của Linh. Anh lên tiếng chào họ:

- Chào ông, chào hai bác. Chúc mọi người năm mới an lành.

- Lâu lắm không gặp cháu.- Mẹ Long niềm nở- Bạn gái cháu đấy à? Cô bé xinh quá!

Khánh chưa kịp lên tiếng thì từ phía
cửa, một người bước vào. Một cô gái cao, trẻ, đẹp, mặc bộ váy ngắn, tất
len đen, đi giày cao cổ, bên ngoài khoác một chiếc áo dạ màu đỏ rất quý
phái. Thấy cô, nhiều người lên tiếng bàn tán. Long sững sờ, còn Khánh
thì thở dài.

Cô gái ấy tự tin sải bước về phía chỗ gia đình Long đang đứng, cúi đầu chào đầy duyên dáng:

- Cháu chào ông, con chào hai bác.

Bố mẹ Long đưa mắt nhìn nhau rồi lại
nhìn sang cậu con trai quý tử, lúc này đã gần như á khẩu. Cô gái quay
sang nhìn Long mỉm cười và không ngần ngại, cô ôm lấy anh, nói tiếp:

- Em đã về rồi đây.

Thảo Nhi không khó khăn gì để nhận ra cô gái này, vì so với trong bức ảnh, cô ta không khác xưa là mấy, vẫn mang một vẻ đẹp kiêu hãnh.

My Vân đã trở về.

Cô lặng người, bàng hoàng nhận ra cái sự thật hiển nhiên đó. Cao ráo, đẹp, trang nhã, lại đầy vẻ đài các, My Vân có vẻ như là một người tình không có đối thủ. Thảo Nhi lùi lại, nép sát vào phía sau Khánh để mình càng bé nhỏ hơn.

- Ôi Vân…- Mẹ Long vừa mừng vừa ngạc
nhiên- Bác không ngờ cô bạn gái mà Long nói muốn giới thiệu lại chính là con. Con về khi nào sao bác không biết?

- Con cũng vừa về đến nơi thôi ạ! Con muốn tạo cho mọi người sự bất ngờ mà.

Rồi nắm lấy tay Long một cách tự nhiên, cô tiếp:

- Lần này con quyết định về hẳn. Bố mẹ con cũng cứ giục về lo việc gia đình nữa.

Từ đầu đến cuối, người không nói được
câu gì là Long. Anh không đón nhận những cái ôm hôn từ phía Vân, nhưng
cũng không từ chối chúng. Thảo Nhi đau lòng khi cảm nhận được rằng anh
đang bị xao động.

- Cháu bị sao vậy?- Mẹ anh nhìn sang cô lúc này đang tái nhợt đi thấy rõ, hình như chẳng có việc gì là qua nổi mắt bà.

Lúc này Long mới sực tỉnh, anh gạt tay Vân ra, tiến lại gần Khánh và nhìn cô đầy lo lắng.

- Chắc cô ấy ốm rồi.- Khánh ôm lấy vai cô trước khi Long kịp làm việc ấy- Cháu xin phép đưa cô ấy về.

Thảo Nhi lí nhí chào mọi người rồi đi
theo Khánh, hay nói đúng hơn là bị Khánh dắt đi. Cô cảm thấy kiệt sức
khi mơ hồ nhận ra rằng mọi chuyện sẽ thay đổi từ đây. Đỡ cô ngồi xuống
ghế đá, anh nói:

- Em ngồi đây nhé! Anh đi lấy xe.

Cô gật đầu. Khánh đi rồi, cô đứng dậy,
tì vào thành hồ lạnh lẽo. Âm nhạc, những âm thanh vui nhộn của bữa tiệc
Giáng sinh càng làm Nhi thấy rối bời trong lòng. Tại sao Long không có
một chút phản ứng nào? Tại sao anh không chạy theo cô? Anh đang nghĩ gì
đây?

Một vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, một
mái đầu cúi xuống, tóc cọ vào má cô, một chiếc hôn đặt lên bờ vai lạnh
ngắt, mùi nước hoa quen thuộc bao trùm lấy cả người cô. Trái tim cô ấm
hẳn lên.

- Anh xin lỗi.- Long thì thầm vào tai cô.- Anh sẽ nói rõ ràng với Vân, anh hứa. Chỉ cần em tin anh.

- Em tin anh đấy chứ.- Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc anh- Em chỉ thấy khó chịu trong người thôi, hình như là cảm lạnh.

- Vậy em về nghỉ ngơi trước đi. Mai anh sẽ đến. Không được nghĩ ngợi gì đâu nhé!

- Được rồi mà. Em uống thuốc vào là lăn ra ngủ chứ nghĩ được gì nữa.

Ánh đèn ô tô rọi tới. Khánh đã đánh xe
đến. Long cởi chiếc áo khoác ngoài, choàng lên người cô rồi mở cửa xe
cho cô ngồi vào. Anh nhìn sang Khánh, trao đổi mọt ánh nhìn rất nhanh
với bạn mình. Cuối cùng, anh đặt một nụ hôn lên trán cô thì thầm “Ngủ
ngon nhé!” và đóng cửa xe lại. Chiếc xe chuyển bánh, chạy ra phía cổng.

*

Trong nhà trồng hoa ấm áp có kê một bộ
bàn ghế để ngồi uống café buổi sáng. Trên bàn, hai tách café còn nghi
ngút khói. Trên một chiếc ghế mây, một chiếc áo dạ dài màu đỏ vắt ngang. Cô gái ngồi ở chiếc ghế bên cạnh lặng ngắt. Cách đó không xa, chàng
trai lạnh lùng đứng đốt thuốc, mắt dán vào khung kính trước mặt. Cô gái
nhẹ nhàng đến bên anh, vòng tay ôm lấy anh từ phía sau. Cô ngả người, áp mặt vào lưng anh, mơ màng:

- Đi xa