Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.
xúc với anh ta được bao lâu nhưng anh biết chắc rằng người đàn ông đó đáng tin cậy để Nhi có thể dựa dẫm.
- Em không đi đâu hết.- Nhi lắc đầu.- Em nhất định sẽ không đi đâu hết.
Đúng lúc này, có tiếng loa gọi từ ngay phía sau:
- Tất cả đứng im, khu vực này đã được bao vây.
Cảnh sát đã tìm đến.
Long quay sang hét to khi ba người bên Duy còn đang ngơ ngác:
- Mau chạy đi, chạy đến chỗ họ nhanh lên.
Giang hiểu ý vội kéo mẹ con Nhi lùi trở
xuống. Không bận tâm đến họ nữa, Duy nhìn anh rồi lao đến ôm lấy anh, cả hai ngã về phía mép núi đá, lăn vài vòng rồi biến mất. Cả hai đều rơi
xuống thung lũng phía dưới.
- Không…không…ng.- Thảo Nhi hét lên, cô
giằng mạnh ra khỏi tay Giang định lao đến nhưng anh đã giữ chặt không để cô chạy đi. Bé Bin khóc thét lên trong tay cô.
Hai gã đàn em của Duy cũng mất hết tinh thần, tìm đường tháo chạy, nhưng không còn kịp nữa, bọn họ bị tóm gọn ngay sau đó.
Thảo Nhi thấy đất trời chao đảo rồi cô ngất ngay trong tay Giang.
- Sao cái mặt buồn so thế?- Khánh hỏi khi thấy cô đứng thẫn thờ xếp những chiếc ly lên giá- Vẫn nghĩ ngợi chuyện hôm đó à?
- Đâu có ạ.- Cô lắc đầu.
- Em có biết nói dối đâu.- Khánh bật cười.- Long nói nó đã nói chuyện rõ ràng với Vân rồi mà.
- Em biết.
Thảo Nhi mỉm cười và lại cắm cúi quay vào với công việc.
- Biết thế nào cũng tìm được anh Khánh ở đây mà.
Giọng nói trong trẻo vang lên khiến Nhi suýt nữa đánh rơi chiếc ly. Cô quay lại nhìn, Vân đã đến ngồi cạnh Khánh.
- Tại sao em biết? Em cũng về đột xuất nhỉ?- Khánh đáp lại.
- Anh còn có thể đến đâu trong khi đây chính là quán café do anh Long mở chứ?
Lần này thì chiếc ly trên tay Nhi rơi
xuống thật. Một tiếng choang cắt đứt câu chuyện của hai người kia. Cô
vội cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh. My Vân chớp chớp mắt tỏ vẻ
không hiểu. Khánh vội chạy vào trong quầy, cúi xuống nhặt giúp cô những
mảnh vỡ, ôn tồn hỏi:
- Em không sao chứ?
- Em không sao…- Cô lắc đầu, nhưng một mảnh vỡ đã kịp cứa vào ngón tay cô khiến máu bật ra.
- Em xem kìa.- Khánh vội cầm lấy tay cô, kéo cô đứng dậy- Nói không sao mà thế này à?
- Em có sao không?- Vân cũng nhổm dậy nhìn và hỏi.
- Không ạ!- Cô lắc đầu nhưng không nhìn Vân, hình như cô không đủ tự tin để đối mặt với chị.
Thấy Khánh lo lắng cho Nhi, Vân nháy mắt trêu:
- Cô bé này hôm trước đi cùng anh ở bữa tiệc phải không anh Khánh? Bạn gái anh đấy à? Trông hai người có vẻ đẹp đôi.
Khánh kéo Nhi ra xa đám thủy tinh kia, dắt cô vào phòng thay đồ.
- Em làm sao thế Nhi?- Anh cúi đầu hỏi khi dùng gạc băng vết đứt lại cho cô.
- Em có sao đâu- Cô lắc đầu- Chỉ là một vết đứt tay thôi mà. Anh trông này, đâu có chảy máu nữa đâu.
- Nhưng anh thấy tim em đang chảy máu đấy. Nói anh nghe, mấy hôm nay em và Long thế nào?
- Vẫn bình thường ạ! Sáng nào anh ấy
cũng qua chở em đi học rồi mới đi làm, tối đến đón em về nhà. Có chuyện
gì đâu ạ!- Cô nhún vai.
- Thế tối nay thì sao?
- Anh ấy nói chút nữa sẽ đến.
- Nếu có chuyện gì phải nói cho anh nghe nhé!
- Vâng.
Khi cả hai trở ra, Vân không còn ngồi ở
đó nữa mà đang chơi ở một bàn bi-a. Long cũng có mặt ở đó. Họ đang chơi
cùng nhau. Vân vừa chơi vừa nói gì đó, đám đông xung quanh cười theo,
Long cũng cười. Không phải lúc nào anh cũng cười với Nhi như thế, và ánh mắt anh hôm nay cũng khác thường ngày nữa.
Nhìn vào ánh mắt anh khi ấy, mặt đất
dưới chân cô như vỡ vụn ra. Cô chới với tìm một chỗ bám và người giữ cho cô khỏi ngã chính là Khánh.
- Này, em sao thế? Ốm à?- Khánh kêu lên.
Ngoài kia Long vẫn cười không hay biết gì.
- Em không sao...
- Lúc nào em cũng nói không sao...- Khánh càu nhàu.- Để anh đưa em về.
- Em không thể bỏ về được.- Cô lắc đầu.
- Sao lại không. Để anh đưa em về, đi
thôi.- Khánh kiên quyết dắt cô đi. Lúc này, dường như chính bản thân cô
cũng không muốn phản kháng nữa.
Về đến phòng trọ, Thảo Nhi đổ ập xuống giường trước vẻ kinh ngạc của mấy cô bạn cùng trọ.
- Này, mày ốm à ?- Thu sờ lên trán cô hỏi.- Không sốt mà.
- Yêu nhiều thì ốm, ôm nhiều thì yếu.-
Thủy lắc đầu nói bằng cái giọng có chút ghen tị- Mày cũng tham việc quá
cơ Nhi ạ! Yêu thằng công tử nhà giàu nhất nhì Việt Nam mà vẫn thiếu tiền cơ à?
- Thôi tụi mày để nó nghỉ đi.- Hạnh can.
Nghe tụi bạn nói chuyện, Nhi càng thấy
tủi thân và đau lòng hơn. Cô muốn khóc lên thật to, nhưng khi nước mắt
trào ra, cô lại vùi mặt vào gối. Cô rất mong là mình nghĩ sai, nhưng
những gì cô cảm nhận được và nhìn được đều đang lên tiếng ủng hộ suy
nghĩ của cô.
Cô đã từng rất sợ Long chỉ coi cô là
người thay thế để vùi lấp những nỗi đau và khoảng trống trong lòng anh.
Sự trở về của My Vân đã đán