Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1748 lượt.
i thấy sợ cảm giác chen chúc, chật chội này thế? Ngày trước chẳng phải cô thường
nhanh nhẹn chen lên rất nhanh sao? Tại sao bây giờ chỉ một chút xô đẩy
mà cô đã sợ hãi lùi lại và tránh né thế? Cửa xe đóng sập lại ngay trước
mặt cô. Cô đã không dám lên khi nhìn thấy cảnh chen chúc trên xe.
“Anh mà chiều em quá hóa ra là làm khổ em đấy.”
“Cái gì mà làm khổ?”
“Thì anh cứ chiều em mãi thế, nhỡ ra đến một lúc nào đó...thì chẳng phải em sẽ mất thăng bằng, và sẽ ngã sao.”
“Nói bậy.”
Thảo Nhi lùi lại. Cô nhớ anh! Tim lại
đau thắt nữa. Cô đã không còn là cô của trước đây nữa rồi. Anh hiện diện ở mọi nơi trong cô, len lỏi vào tận cùng ngóc ngách tâm hồn cô. Thế nên bây giờ khi ngã, cô mới thấy đau như vậy. Và cô ngồi sụp xuống, thổn
thức khóc. Những người xung quanh nhìn cô hiếu kì, vừa tò mò, vừa ái
ngại, nhưng chẳng có ai hỏi han cô lấy một lời.
Cách đó không xa, khi cô đang đau đớn
với những nỗi nhớ nhung đến xé lòng, một chiếc ô tô dừng lại. Người
trong ô tô nhìn cô. Anh cũng đau lắm. Đau với nỗi đau nhìn thấy người
mình yêu khóc mà không làm gì được. Anh đau khi biết mình chẳng còn xứng đáng để đối diện với cô nữa. Anh đau khi nhìn thấy cô khóc, khi biết
người cô cần để lau khô những giọt nước mắt ấy chính là anh, nhưng lại
không tài nào làm được. Tại sao cô lại yêu anh để giờ cả hai phải khổ
như vậy? Anh muốn chạy ào đến, nâng cô dậy, hôn lên đôi mắt đầy nước
kia, nhưng sao cơ thể anh cứ cứng đờ ra.
- Mày rảnh không?
- Có chuyện gì?- Khánh hỏi lại.
Từ sau cái buổi tối ấy, Long trở về sống với bố mẹ ở biệt thự Lotus.
- Tao nhờ mày một việc. Đến trường đưa Nhi về giúp tao.
- Mày hãy tự đi giải quyết chuyện của mày đi. Tao không muốn vì tao mà mày lại làm khổ cô ấy.
- Tao không thể. Cô ấy đang ngồi khóc, nhưng tao lại không dám đến bên cô ấy.
- Nhi đang ở đâu?
- Bến xe bus trước cổng trường.
- Được rồi. Tao đến.
- Xong đến D.R uống với tao vài ly nhé!
Long dặn lại câu cuối và cúp máy, nhưng
mắt vẫn không rời Thảo Nhi, đang ngồi co ro trong cái lạnh của gió rét
một góc chỗ chờ xe bus. Anh muốn ủ ấm đôi tay kia biết bao.
Khánh đến. Nhìn Khánh đỡ Nhi dậy, đưa cô vào xe, anh bất giác thở dài. Đáng lẽ ra, người sánh bước bên cô nên là Khánh mới đúng. Khánh luôn là ngọn lửa ấm áp khi mùa đông, là ngọn gió
mát lành lúc trưa hè, có thể làm cô mỉm cười và giúp cô lau khô nước
mắt. Còn anh, tất cả những gì anh có thể làm được chỉ là đau khổ và thất vọng cho cô.
Long nổ máy, chạy thẳng đến D.R, quán rượu mà ngày xưa anh với Long hay đến đó.
- Tại sao em không đến tìm nó?- Khánh hỏi Thảo Nhi thế khi hai người ngồi trong một quán café ấm áp.
- Em rất muốn… Nhưng đến thì được gì đâu ạ khi người anh ấy cần không phải là em.- Nhi cười buồn.
- Lòng tự ái của nó cao thế nào em cũng
biết rồi còn gì. Chắc em không biết là nó yêu em nhiều như thế nào đâu
nhỉ? Sự trở về của Vân có thể làm nó bối rối, nhưng đó không phải là
tình yêu.
- Hai tuần rồi. Nếu thực sự anh ấy yêu em, thì tại sao anh ấy không đến tìm em?
- Vì nó cảm thấy có lỗi với em. Nhưng sĩ diện của nó lại quá cao! Thực sự là nó không biết làm thế nào để nói
lời xin lỗi với em. Anh nghĩ em nên chủ động đến với nó.
- Em…
- Đừng bướng bỉnh nữa. Mặc dù em không
có lỗi, nhưng nếu em cứ làm căng thì mọi thứ sẽ đứt đấy. Lúc đó hối hận
cũng không kịp đâu.
Thảo Nhi im lặng. Khánh đứng dậy, quả quyết:
- Anh đưa em đi gặp nó. Nó hẹn anh ở quán ngày xưa bọn anh hay đến. Em hãy gặp nó và nói ra suy nghĩ của em đi.
Phải rồi, cô cũng muốn gặp anh và nói
cho anh biết cô nhớ anh, cô yêu anh đến chừng nào. Cô không muốn để
những giận hờn trẻ con này làm mình phải hối hận.
*
D.R bar, quán rượu quen thuộc của Long
trước kia. Sau khi lấy được nhà hàng của lão Lợi và biến nó thành Jimmy
café như bây giờ, anh không còn đến đây nữa. Long đã uống đến cốc rượu
thứ 5 mà vẫn thấy muốn uống nữa. Nỗi đau trong lòng anh vẫn không hề vơi đi chút nào.
- Ôi ai đây? Sao lại uống rượu một mình thế anh?- Vân đặt một tay lên vai anh tươi cười hỏi.
- Hừ…- Anh gạt tay cô ra- Tôi đã nói đừng theo ám tôi nữa mà. Nhìn tôi thế này chắc cô hả hê lắm hả?
- Anh vô lý thật.- Vân kêu lên- Đây là nơi ngày xưa anh hay đưa em đến mà. Em đến đây để ôn lại kỉ niệm cũ đấy chứ.
- Đừng theo tôi nữa. Tôi đã hết yêu cô rồi.- Long cười khẩy.
- Nói dối.- Vân cười.- Anh có dám cá với em không?
- Cái gì?
- Chúng ta làm một phép thử. Anh còn yêu em hay không là biết liền. Dám không?
- Có gì mà không dám. Tôi phải tự lừa dối mình làm gì.
- Vậy nếu anh thua thì sao?
- Chả sao cả. Thua là thua.
- Vậy là đồng ý thử nhé!- Vân cười.
Rồi rất nhanh, cô ghé môi lại gần anh và hôn lên đôi môi đầy men cay của anh. Long mở to mắt, nhưng anh chẳng có phản ứng gì với nụ