Tác giả: bokhung_162001
Ngày cập nhật: 23:53 15/12/2015
Lượt xem: 1342424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.
xí đó_Tà tự kiêu
-Vậy sao?_Linh hỏi lại
-Vâng_TRà trả lời chắc nịch
(sai rồi bà ạ, bà mới chính là kẻ bị lép vế đó)
-Thôi, dì sao chị ấy nói cũng đúng, chúng ta chơi thôi_Trúc nói
-Ok_Linh gật đầu chấp thuận
Còn Ngọc thì đang tỏ ra vô cùng khó khăn với đôi giày cao gót. K ai
biết, chỉ có tụi nó biết, trước giờ Ngọc ít khi mang mấy thứ này nên với Ngọc nó chẳng khác nào là 1 thứ cực hình. Ngọc đã phản đối kịch liệt
khi nghe tới việc mình phải mang giày cao gót. Nếu k phải Phuơng và
Trinh năn nỉ+đe dọa thì hôm nay Ngọc đã k thèm mang cái này vào chân
rồi. Nãy giờ Kiệt đã phải đứng cạnh Ngọc để đỡ cho cô nhóc, nếu k k biết giờ Ngọc đã ra sao
-Nè, cậu k sao chứ? Mình nhìn cậu có vẻ k ổn. Mang giày
cao gót khó chịu lắm à?_Kiệt hỏi nhỏ khi thấy mồ hôi đang toát ra trên
trán NGọc
-Um_Ngọc ngượng nghịu cuòi và gật đầu
-Vậy mình đưa cậu vào trong, ở đây để 4 người họ lo được rồi_Kiệt nói rồi ra hiệu cho Phong và Vũ
Sau khi Kiệt nhận được tín hiệu ok từ 2 thằng bạn chí cốt, cậu đưa Ngọc vào bên trong
-Cậu ngồi đây đi, bây giờ mọi người đi hết rồi nên chẳng còn ai nữa đâu_ Kiệt nói rồi đỡ Ngọc ngồi xuống ghế, sau đó thì cúi xuống tháo giày cho NGọc
-K cần đâu, mình tự làm được mà_Ngọc vội ngăn lại
-Cậu ngồi yên đi, để mình làm_Kiệt ra lệnh
-um_Ngọc khẽ đỏ mặt
-Xong rồi, cậu ngồi đây, mình đi lấy thứ gì cho cậu uống, mình thấy cậu xanh xao lắm_kiệt nói rồi buowcs đi
Còn ở bên ngoài thì....................
-Và bây giờ chúng ta cùng đếm ngược để chào đón 1 sự kiện đặc biệt của buổi tối ngày hôm nay_Vũ nói
-Three_Two_One!_Phong và Vũ đồng thnah và sau đó là.........
Bụp! _1 âm thanh vang lên và sau đó thì mọi thứ trở nên đen như mực
-Hả????????????_Cả sân trường ồ lên
-Nè, chuyện này là sao? Trong kịch bản làm gì có?_Phuơng hỏi
-Làm sao cậu biết được? Cái này là bí mật giữa mình, Phong và Kiệt mà_Vũ đắc ý
-Vậy ra 3 người đánh lẻ?_Trinh hỏi
-Chứ sao?_Phong chọc rồi nói vào mic (lưu ý là tắt điện chứ k có cúp
điện nha)_Đây là bí mật mà chúng tôi muốn dành cho các bạn, các bạn sẽ
có 1 phút để chọn cho mình 1 người trong số đám đông mà khi ở gần bạn
cảm thấy an toàn. Đây sẽ là nhịp cầu nối tơ duyên của thế giới quái vật
-Woaaaa_cả sân trường ồ lên và bắt đầu di chuyển
-Cái gì vậy hả? Sao mất người làm vụ này mà k cho tụi tui biết? Tui k
thèm nói chuyện với mấy người nữa, vào trong đây_Phuơng bực tức và bỏ đi nhưng đi chưa được 1 bước đã vấp té
-Í, coi chừn! Thấy chưa, may cho bà tui phản xạ tốt chớ nếu k bây giờ bà toi luôn rồi. Đứng yên ở đây đi, trời tối tui hà, k thấy cái gì đâu mà
đi_Vũ đỡ Phuơng rồi cho 1 bài giáo huấn
-Xí, k thích. Tui thích vô kia_Phuơng vẫn bướng
-Đó! Lúc nào cũng uơng ngạnh như vậy. Hình như tui nhường bà nhiều quá
nên giờ bà làm tới hay sao ý. Từ nay tui k để cho bà muốn làm gì thì làm đâu. Thử bước đi xem_Vũ nói
-Đi thì đi, sợ gì?_Phuơng nói rồi bước đi nhưng k được_Bỏ ra coi_Phuơng nói
-K thích! tui mà k giữ bà như vậy bà đi mất thì sao? tui sợ bà đi gây chuyện lắm_Vũ nói
-Ông mới là kẻ chuyên đi gây chuyện đó_Phuơng cãi
-Ừ, thì tui_Vũ đành chịu thua
-Hi hi_Trinh bụm miệng cười
-buồn cười lắm à?_Phong hỏi
-Um, công nhận phục Vũ ghê, cái gì cũng chiều Phuơng được chứ như người khác thì có mà chạy mất dép_Trinh nói nhỏ
-Thế còn cậu thì sao? Có ai chịu đuơc k?_Phong hoi
-Um...chắc k đâu_Trinh cười nói
-Vậy à?_Phong hỏi lại 1 cậu nghe thật vô nghĩa
-Có lẽ vậy_Trinh nhún vai
Còn Kiệt thì sao??Nãy giờ Kiệt đi lấy đồ uống cho Ngọc, bỗng dưng cúp
điện làm Kiệt chợt nhớ tới cái kế hoạch của 3 đứa mà kẻ bày ra k ai
khác chính là mình
"Trời ạ, quên mất rồi. Tự nhiên lại quên mất vụ này. Biết thế mình ở lại hù ma Ngọc cho rồi"_Kiệt nghĩ mà tiếc hùi hụi
Rồi đèn cũng được bật lên, cả sân trường náo loạn. Kiệt quay về cánh gà thì thấy...........
Ngọc đang ngồi bệt dưới đất, mái tóc xõa dài, rối xù, k
theo nếp. Ngọc dùng 2 tay ôm đầu, mặt cúi xuống, dựa vào đầu gối. Kiệt
thấy vậy thì vội bỏ li nước ở chiếc bàn gần đó và chạy lại.
-Ngọc! Ngọc ơi! cậu làm sao vậy?_Kiệt lay lay người Ngọc
-Ư ư_Ngọc đưa đôi mắt đầm đìa nước mắt trông thật đáng thuơng nhìn Kiệt
-Kìa, cậu làm sao vậy? Có chuyện gì sao?_Kiệt vội hỏi
-Hu hu hu hu.....Mình.sợ..sợ lắm...Sao cậu lại bỏ đi vậy?.Cậu biết ở đây 1 mình...mình sợ.. lắm k..?_Ngọc ôm Kiệt, vừa khóc vừa nói trong tiếng
nấc nghẹ ngào
-Cậu sợ ư?_Kiệt khẽ ôm Ngọc hỏi
-Uk...mình sợ..sợ bóng tối......sợ ở 1 mình....sợ bị người khác bỏ rơi_Ngọc nói
-Cậu bình tỉnh lại đi, trời sáng rồi, cậu cũng chẳng ở 1 mình, cậu cũng k bị người khác bỏ rơi, cậu còn có mình mà_Kiệt an ủi
-Uk_Ngọc gật đầu rồi lau nước mắt
1 lát sau, kh