Chuyện Tình: Công Chúa & Hoàng Tử
Tác giả: bokhung_162001
Ngày cập nhật: 23:53 15/12/2015
Lượt xem: 1342427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2427 lượt.
ng xem. Dù sao bác ấy cũng là ông chủ của 1 chuỗi các nhà hàng khách sạn 5 sao mà. Bác ấy cũng l;à 1 đầu bếp tài ba
đấy_ba Phuơng nói
-Nhưng con sợ làm phiền bác ý lắm. Bác ý bận nhièu việc lắm mà. Với lại
hình như hôm nay bác ấy đã bay sang singapo từ sáng sơm rồi_Phuơng xụ
mặt
-Người đó nói đúng đấy_Thiên nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng
-Hả?_Phuơng quay lại và thấy Thiên đang nhấp nháp những món ăn mình nấu
-Người góp ý cho món ăn của cô nói đúng đấy. Theo tôi cô nên làm thế này thì tốt hơn_Thiên nói rồi bắt tay vào công việc nấu nướng
-Nè, ai cho anh đụng vào bếp của tôi vậy?_Phuơng cáu
-Con bình tĩnh đi. Cậu ấy cũng là 1 đầu bếp nổi tiếng ở Pháp đấy, cứ để cậu ấy làm xem sao_mẹ Phuơng nói
-Dạ? Đầu bếp? Nổi tiếng?_Phuơng ngạc nhiên
-Um_pama Phuơng gật đầu
|Phuơng có vẻ k tin nhưng Cũng phải tin khi nhìn thấy thao tác nấu
nướng của Thiên. Nhanh nhẹn, gọn gàng và rất chuyên nghiệp. Phuơng tiến
lại gần và nhìn quá trình nấu ăn của Thiên....................
"Thì ra là vậy. Thế mà mình k nghĩ ra. Tên này đúng là k thể khinh thường được"_Phuơng nghĩ thầm
............
-Xong rồi! Cô nếm thử đi_Tên đó, à k, bây giờ thì phải gọi là Thiên
-Um......trời ơi, ngon quá_Phuơn gnois rồi nhìn chằm chằm vào Thiên
-Cô nhìn gì mà dữ vậy?_thiên hơi sợ cái ánh nhìn đó
-Tới giờ tôi vẫn k tin anh là đầu bếp. Lại càng k tin anh nấu những món này_Phuơng nói
-Ủa? Nhìn tôi k giống đầu bếp sao? À, chắc tại tôi đẹp trai quá chứ giwf?_Thiên cười
-Đừng có mơ! Tại nhìn mặt anh khả ố lắm, có ai nghĩ lại có thể nấu ra
những món này? Nhìn anh người ta toàn nghĩ anh sẽ nấu ra những món ăn
mất vệ sinh thôi_Phuơng chơi nguyên 1 dây làm Thiên quê độ
-Phuơng, con nói gì vậy?_mẹ Phuơng nói
-Con chỉ nói ra những gì con nghĩ thôi_Phuơng nhún vai_Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh về những món này_Phuơng cuối cùng cũng nói được 1 câu dễ
nghe
-Vũ hả? Tới nhà chở tui lên trường nha_Phuơng gọi điện thoại
-.........
-Nhanh lên, tui chờ đó_Phuơng nói rồi cúp máy
-Con gọi cho Vũ à?_mẹ Phuơng hỏi
-Dạ vâng, nhờ tên khùng đó làm tài xế vài hôm ạ_Phuơng cười
--Con lớn rồi mà lúc nào cũng vậy. Chỉ có thằng Vũ chịu được thôi_ba Phuơng lắc đầu
-Ba này kì ghê. Có mà chỉ có con chịu nổi tên hâm đó ý_Phuơng chu mà
-Mình thấy ba cậu nói đúng hơn. Mình mới chính là kẻ khổ mà_Vũ đứng ngay cửa
-Ủa? Tới khi nào vậy?_Phuơng giật mình
-Mới tới thôi, nhưng cũng lâu, đủ để nghe cậu nói gì_Vũ nhăn mặt
-Hi hi, nghe rồi hả? Thấy đúng k?_Phuơng cười
-Đúng cái con khỉ!_Vũ nói rồi bước vào
-Ý, món gì vậy?_Vũ nhìn thấy chiếc hộp trên bàn thì mắt sáng rỡ
-Đừng có đụng vào. Lát nữa tui cho ăn_Phuơng nói
-Hix, chán chết_Vũ nói_Mà chân bớt đau chưa?_Vũ hỏi
-Chưa_Phuơng trả lời
-Biết ngay mà. Chạy nhảy cho lắm vào_Vũ than thở rồi ngòi xuống, quay lưng về phí Phương
-Chi vậy?_Phuơng hỏi 1 cách ngây thơ
-Cỗng chớ chi? Chân vậy định đi bộ hả?_Vũ nói
-Hì, bạn tốt ghê_Phuơng nói rồi trèo lên
-Thưa bà mẹ con đi. Đi nhé ông anh khùng_Phuơng le lưỡi
-Ai thế? Chả phải cậu bạn đã đưa cậu về hộ hôm trước ở Đà Lạt sao?_Vũ bây giờ mới để ý
-À! 1 người tự kiêu về bản thân và từ bé tới giờ chưa soi guơng nên k biết trông mình tệ thế nào_Phuơng nói đầy châm chọc
-Phuơng à, đừng có nói tầm bậy_mẹ Phuơng nói
-Thôi, cháu xin phép 2 bác, cháu đi. Chào anh!_Vũ chào mọi người rồi đi ra cổng
Khi đi vẫn còn nghe vọng lại
-Trời ơi! Ăn gì mà nặng dữ vậy?_Vũ
-Nói cái gì đó?_Phuơng
-K có gì_Vũ cười
"Đúng là nặng thật!"_Thiên nghĩ thầm rồi cười vì dù sao cậu cũng đã được vinh hạnh cõng Phuơng mà
-Cháu đừng đê ý những gì con bé nói nhé. Nó lúc nào cũng vậy đấy_ba Phuơng nói
-Vâng, cháu biết mà_Thiên lại cười
-Phuơng ơi, món này có ai giúp cậu sao?_Ngọc hỏi sau khi ăn thử món mới xủa Phuơng
-Um, tên khùng hôm trước cõng mình về hộ ở Đà Lạt đó. Thấy sao?_Phuơng hỏi
-Thật sự là rất ngon! K phải ai cũng có thể nấu ra 1 món ăn ngon như thế này, trong nước, à k, phải nói là trong toàn khu vực đông nam á, k phải ai cũng có thể nấu được thế này đâu_Ngọc nhận xét
-Chà, cậu ta lợi hại ghê_Vũ nói
-Vậy chắc là nhất rồi?_Phong nói
-K, k hẳn vậy. Có 1 người vẫn nấu ngon hơn thế này nhiều nhưng người đó..........._Ngọc ngập ngừng
-Người đó làm sao?_cả bọn
-K, k sao cả. Chắc bây giờ có ăn mình cũng k còn cảm nhận được thứ quan
trọng nhất của những món ăn đó nữa rồi_Ngọc nói rồi lại cúi xuônga ăn
như để che dấu đi 1 nổi buồn hiện lên trên khuôn mặt_Xin lỗi, mình đi
toilet 1 lát_Ngọc đứng dậy và quay lung đi
Nhưng cái quay lưng nhanh chóng đó k tài nào qua được mắt của Phong, 1 người vốn nổi tiếng