Tác giả: CheeryChip
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.
được những người xung
quanh cho dù có dùng ma thuật quét ảnh mạnh đến đâu đi chăng nữa , dùng
thứ này là để tránh cái nhìn xuyên suốt của Yul và cho Xư Bi có thể
chứng kiến mọi điều sắp tới …
Vênh váo bước ra ngoài , nó lại nghênh mặt chào mừng Yul trở lại .
……………….
Cánh cửa Rồng bất ngờ đổ xuống cái rầm ! Và Yul hiện ra , hắn trừng
mắt rồi chuyển tròng sang xanh để quét quanh một lượt , nhưng mặc nhiên
lại chẳng tìm thấy dấu vết gì . Khẽ thở dài , hắn ngước qua nhìn YuMi
rồi đột ngột tiến tới tóm chặt lấy cổ họng con bé , bóp nhẹ khiến nó đờ
người .
- Xư Bi đâu ?!
Cố gắng thở hắt ra bằng giọng gió , nó vẫn cố lắp bắp cho nên câu .
- Sao … sao anh lại nghĩ là cô ta đang ở đây chứ ?!
- Em nghĩ mình làm việc hoàn hảo đến nỗi không để lại dấu vết gì ư ?! Dám sai cả quan binh của Địa Ngục đến bắt người nơi trần gian mà không
sợ để lại khí âm à ?!
- Hà !! Nếu giỏi vậy thì sao không tự tìm tiếp đi !! – YuMi khẽ nhếch môi mỉm cười , một nụ cười khinh khỉnh .
- Đây không phải là lúc để cười đâu YuMi . Anh không muốn mất thời
gian để ở lại cái chỗ “đáng ghê tởm” này ! – Yul trừng mắt nhìn , giọng
hắn lạnh tanh ( cũng thật quá đáng đối với tình cảm của con bé ) .
Khẽ nắm lấy bàn tay Yul , YuMi lại gẩy nhẹ để mình thoát ra …
- Sao lại không ?! Đây là nhà anh cơ mà ?! Phải không … Ngài Quỷ Vương ?!
- Đã từng …
Yul còn chưa kịp nói hết lời thì YuMi đã kịp giải bùa chú , nó khẽ
gẩy nhẹ ngón tay để cho các xích sắt vô hình cuốn quanh Xư Bi đều tan
biến , và tấm rèm cũng bất giác mở ra . Xuất hiện sau đó là một con bé
đã bị giam giữ từ lâu , mắt đó trừng lên … nhưng đẫm nước … không phải
là một cái nhìn trìu mến , nó rít lên .
” Nói dối … ” – Xư Bi khẽ lầm bầm …
” Xư Bi ?!! ” – Yul giật mình quay ngoắt ra đằng sau , hắn gần như chết đứng khi nhìn thấy con bé …
” Tại sao lại nói dối … Tại sao lại lừa gạt tôi ?! Tại sao lại không
cho tôi biết sự thật ngay từ đầu !!!! ” – Vừa nói , nước mắt nó vừa lã
chã rơi … từng dòng … không ngớt … lẫn trong đó là những tiếc nấc nghẹn
ngào của sự dối trá . Nó thực sự … rất sốc !
” Xư Bi … nghe anh nói đã … ” – Yul bần thần , hắn trơ mắt nhìn Xư Bi mà họng như nghẹn cứng , không thể nói được câu gì …
” TẠI SAO !! ĐỒ NÓI DỐI !!! ” – Bất ngờ , nó hét toáng lên , tiếng
hét của nó vang vọng khắp một tầng bóng tối … khiến cho lũ dơi cũng phải bất giác cất cánh bay …
Cùng với dòng nước mắt và sự hối hận … hối hận vì đã tin Yul , hối
hận vì đã lấy Yul , hối hận vì đã … dành một chút tình cảm cho hắn …
Nó không biết sao nữa … Nhưng cái cảm giác này …ngay bây giờ đây … sự lừa dối … từ một người gần như thân nhất … khiến con tim nó đau thắt .
Tại sao lại như thế này ?!!!
Lại một lần nữa …
Sự thật được mở ra .
Nhưng liệu nó có thực sự là ” sự thật ” ?!
Bởi tất cả mọi chuyện đều có nguyên do của nó .
Và lần này … tôi không tin … tôi không tin vào những gì tôi thấy !
—————————-
Yul đờ người nhìn con bé bước tới , bất thình *** h , nó tặng cho hắn một cái tát đau điếng ! Nhưng đau không phải là ở trên má … mà là ở
trong tim ! Xư Bi bước đi … mà nước mắt hắn rơi … rơi ở trong lòng .
Lạnh lùng khẽ ngước qua YuMi , hắn trừng đôi mắt đang long sòng sọc những ánh lửa giận lên rồi gằn giọng nói :
- YuMi ! Em có biết em đang làm cái quái gì không đấy !
Dù đã hết sức ngạc nhiên trước cái tát giáng trời mà Xư Bi bất thình
*** h tặng cho Yul – người mình yêu , nhưng YuMi vẫn nghênh mặt , nó tự
đắc vì chẳng còn biết sợ là gì nữa cả !
- Ồ ! Tất nhiên là biết chứ ! Không biết sao em dám làm !
Nắm chặt bàn tay , Yul chỉ khẽ cất lên bằng giọng cảnh cáo .
- Được lắm ! Nhưng chỉ duy nhất một lần này nữa thôi ! Nếu những
chuyện như thế này còn xảy ra một lần nữa … thì anh nhất quyết sẽ không
bỏ qua cho em đâu !
Nói rồi , hắn lại lẳng lặng bước đi , không một cái nhìn nào nữa ,
nhưng lòng lo lắng … vì những gì sắp xảy ra . Có lẽ sẽ là một cuộc chiến !
YuMi phì cười , rồi nó chỉ khẽ nhếch môi khinh khỉnh , ngước ánh mắt
đăm đắm nhìn theo Yul , có chút gì lạnh lùng mà xót thương trong đó .
- Yul ạ … cứ nói đi , rồi xem anh có thể làm gì được em không ?! Mọi
chuyện đã đi quá xa rồi … chúng không thể dừng lại được nữa !
………………………
Sau khi Yul đi , chỉ còn lại mình YuMi trong căn phòng vắng , lúc này , Chun và Hắc Linh Sứ mới từ từ bước ra từ trong bóng tối , bọn chúng
cúi chào và hết sức kính cẩn khi đối mặt với YuMi . Con nhỏ khẽ nhoẻn
cười với ánh mắt và vẻ mặt hài lòng .
- Làm tốt lắm Bạch Linh Sứ ! Có lẽ sau lần này ta có thể thực sự tin tưởng ngươi rồi đấy !
Nhưng ngay khi Ji Chun còn chưa kịp cất lời cám ơn thì Hắc Linh Sứ đã vội vàng chen vào và đưa ra ý kiến .