Tác giả: CheeryChip
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.
người bạn nào hết ! Tất cả mọi
thứ bên cô đều chỉ là giả tạo mà thôi ! Và Chun cũng vậy , cậu ta đã trở thành người của tôi rồi ! Ha ha ha !! – Nó cất tiếng cười , một tràng
cười khinh miệt …
- Không thể nào … Chun !! Đừng nói với tớ … cậu … là con Quỷ ấy !!! – Xư Bi vội vàng đưa ánh mắt ngỡ ngàng qua nhìn Chun , cầu mong một lời ” không phải ! ”
” Gật đầu ” – Chun đã gật đầu . Nó thật sự giật mình , nói đúng hơn là rùng mình . Rùng mình vì những gì Chun sắp thể hiện .
Sau cái gật đầu ấy là sự lạnh lùng sắp hiện diện trên đôi tay . Nắm
lấy từng làn gió , Chun cuộn chúng lại và biến nó thành từng thanh kiếm
khí mang màu xanh lục đang hằm hằm tiến tới Xư Bi . Không do dự , nó hất kiếm lên và điều khiển chúng bay xung quanh Xư Bi , cuốn chặt lấy cả
người con bé và đâm sượt qua nó , tạo ra những vết nứt đọng máu trên tay . Mặt Chun tái sầm , từng đợt gân nổi lên run rẩy , nhưng nó vẫn phải
cố gắng tiếp tục , để qua mắt YuMi !
Nâng vút nó lên tầng không , Chun sắp dành tặng cho Xư Bi một màn hạ
cánh ngoạn mục . Nhưng , chợt dừng lại . Vì mọi phép thuật của nó dường
như tức khắc trở nên vô tác dụng . Với sức mạnh tiềm ẩn của mình , Xư Bi đã dễ dàng vô hiệu hóa chúng .
Nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất bằng làn lốc khí mà mình tự tạo nên , nó
trừng mắt nhìn Chun , vẻ căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt đang tái sầm .
Con bé bất giác quát lên một cách nghiêm túc như muốn chiến đấu thực sự .
” Dừng lại đi ! Tớ sẽ không để cho cậu tấn công tớ một cách tùy tiện như thế một lần nữa đâu ! ” .
” Ồ ! Thật vậy sao ! Để xem cậu có làm được không nhé ! ” – Nói rồi , ngay lập tức , nó lại nắm chặt bàn tay và tung ra từng đợt khí mang màu sắc lạnh , tiến tới Xư Bi và chém liền liên tục . Từng thanh kiếm khí
với muôn hình muôn dạng được tạo ra từ làn gió , từ sức mạnh của Phong
Thần và người mẹ Thiên Nhiên .
Dứt khoát , Xư Bi đành phải sử dụng sức mạnh thực sự của mình . Sức
mạnh đã được phong ấn từ lâu mà con bé đành phải liều mình thức tỉnh .
Nhưng lần này , nó đã biết tự mình kiếm soát chúng .
Không do dự , Xư Bi liền nhắm chặt mắt lại và đưa hai tay chắp nhẹ
lên trán , lầm bầm thầm nhẩm một câu thần chú nào đó … Rồi bất giác ,
nước từ đâu kéo đến ! Từng làn lũ lượt kéo đến và cuốn lấy người con bé , nhấc bổng nó lên và tạo thành một cảnh tượng khiến tất thảy mọi người
đều thất kinh . Đó là một khối nước khổng lồ đọng lại giữa tầng không ,
lung linh nhưng ghê sợ . Bởi , bên trong , giữa tâm của dòng nước , đó
chính là Xư Bi – con bé đang tự nhốt mình trong đó !
” Đòn Tự Kích ! ” – Ji Chun bất giác mở miệng bật ra thành lời . Rồi
trừng mắt nhìn lên … nó thấy … Xư Bi đang bị hút chặt vào dòng nước ,
cùng ma lực của nó đang bị cuốn theo … rút dần mòn …
Trông con bé có vẻ đau đớn lắm , nhưng nó vẫn cứ gồng mình mím môi
chịu đựng . Tại sao vậy ?! Chẳng nhẽ lại là vì Chun sao ?!! Sao nó lại
có thể làm thế chứ !!
- Mau dừng lại đi !! Tớ bảo cậu dừng lại !! Đồ ngốc !! – Chun bất ngờ hét toáng lên và chạy vội lại khối nước . Bằng tất cả sức mạnh của mình , nó cố gắng dùng Băng Chưởng để hóa giải phép thuật của Xư Bi , mong
có thể đưa con bé ra khỏi khối nước . Nhưng nào có dễ , vì đó là “nước”
của Xư Bi , và vì phép thuật của con bé đâu có tầm thường .
……………….
Bất lực , nhìn Xư Bi ngất lịm đi trong làn nước , gần như chết đuối . Nó còn không biết bơi , vậy mà lại dám tự mình giam thân trong khối
nước thần . Thậm chí còn dùng đòn Tự Kích – thứ phép thuật chỉ dùng cho
người muốn tự hủy ma lực của mình , lúc đó , đến khả năng chiến đấu cũng không còn nữa .
” Ngu ngốc quá ! Thứ gì đã khiến cô ta hành động như thế chứ ! ” –
YuMi khẽ chẹp miệng khi nhìn thấy Xư Bi ngất lịm đi , và nó ngã xuống …
khi nước tan … và khi sức mạnh đã đều bị hóa giải .
Ji Chun vội vàng chạy ra đỡ lấy , đỡ lấy thân thể nhỏ bé đã tái nhợt
đi vì không còn sức mạnh của con bé . Nước mắt nó rơi … một giọt , khẽ
chạm nhẹ lên làn môi con bé , khiến Xư Bi bất giác chợt giật mình tỉnh
lại . Giương đôi mắt thơ ngây đẫm nước của mình lên nhìn Chun một cách
lờ đờ , nó cố gắng thốt lên bằng tất cả sức lực còn lại có trong cơ thể
cùng với một nụ cười .
- Chẳng phải tớ đã nói là không để cậu tấn công tùy tiện nữa mà ! Tớ
làm được rồi , đúng không ?! – Xư Bi khẽ mỉm cười , một nụ cười mang đầy vẻ gắng gượng .
Nhìn vậy mà chỉ thấy lòng đau nhói , bất giác ôm chặt lấy cơ thể con
bé vào trong vòng tay ấm áp của mình , Ji Chun khẽ rít lên tức tối .
- Đồ ngốc ! Sao lại làm điều dại dột như vậy chứ ! Cậu biết là tớ đang làm hại cậu mà … sao lại không tấn công …
Khẽ đẩy nhẹ Chun ra , Xư Bi vẫn nhìn nó bằng nụ cười trìu mến , vốn đã không thay đổi , và sẽ chẳng bao giờ thay đổi .
- Bất cứ điều gì cũng có lí do của nó . Và trong trường hợp này , tớ
tin rằng cậu cũng vậy . Vì thế … cậu vẫn sẽ mãi là bạn của tớ . Và tớ
hứa không bao giờ làm hại cậu đâu !
Nhẹ nhàng đặt lại Xư Bi xuống nền đất