Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction

Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction

Tác giả: Leonardo de Bear

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1341925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1925 lượt.

tức đôi môi của cô bị Quân gắn chặt bằng môi mình, một nụ hôn đầy giận dữ và dường như muốn nuốt chửng cô làm Huyền
run lên và nghẹt thở. Đôi mắt không hề nhắm lại của cô nhìn thấy Zenka
đang đứng đó, bình thản. Sao mình lại bị mang ra làm những chuyện như
thế này trước mặt anh ta? Mình đang làm gì điên rồ thế này? Huyền khóc.

- Anh đã làm gì tổn thương em sao? – Quân bối rối lau nước mắt cho cô và hỏi.

Không thấy cô gái lên tiếng, quay lại đằng sau Quân nhìn thấy sự thờ ơ của Tuấn Anh, anh ta đang định quay đi chỗ khác, bất chợt Quân thấy
giận run người trước thái độ đó. Anh ta đã cười khẩy khi mình hôn Huyền
sao? Anh ta thấy nó không đáng bận tâm sao? Hay là anh ta đã làm gì đó
với cô ấy nên anh ta mới có thái độ như vậy? Quân nhìn Huyền với đôi mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng:

- Em chưa ngủ với anh ta đấy chứ?

BỐP! Huyền tát Quân một cái như trời giáng khiến anh sững sờ.

- ĐI NGAY! ĐI NGAY RA KHỎI ĐÂY! – Huyền hét lên.

Quân đứng lặng im, căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng và tiếng khóc của Huyền, đau khổ và nặng nề. Tuấn Anh tiến tới bên Quân:

- Anh nghĩ sai rồi, cách nghĩ đó không giúp gì cho anh. Nếu anh tin tưởng người anh yêu thì hãy xin lỗi cô ấy thì hơn!

Đưa mắt nhìn Nilk trong giây lát

- Mang cô ấy đi luôn theo, cô ấy với tôi chẳng có chuyện gì tới mức
như anh nghĩ đâu! Tôi vốn dĩ không có hứng thú với con gái!



Chương 7: Lòng Tự Trọng Lại Bị Tổn Thương, Sự Bướng Bỉnh Và Không Còn Cơ Hội



Tuấn Anh bỏ ra ngoài để Quân và Huyền có thể thoải mái
nói chuyện, cậu nhấn nút thang máy đi xuống tầng 1, tự cho mình chút
thời gian lang thang trong siêu thị. Còn lại hai người trong phòng, Quân tiến tới bên Huyền khi cô gái hoàn toàn suy sụp trước những lời nói vừa rồi của anh, Quân biết, Huyền là một người rất tự trọng, câu nói của
anh thật sự khiến cô ấy tổn thương. Quân ôm Huyền vào lòng, cô đẩy anh
ra:

- Tránh xa tôi ra!

- Anh xin lỗi, anh thật sự xin lỗi em, là anh sai, anh đã sai rồi!

- Tại sao cậu lại có thể nghĩ tôi thấp kém như vậy cơ chứ, chúng ta chẳng phải đã từng là bạn rất lâu rồi sao?

- Anh biết lỗi rồi, Huyền, anh đã sai, chỉ vì anh yêu em, anh đã ghen với anh ta. Anh giận khi em ở cùng anh ta mà không phải là
anh.

- Và cậu còn nghĩ tôi…

- Không, anh sai thật rồi! Xin em hãy thứ lỗi cho anh!

Huyền đẩy Quân ra nhưng anh kiên quyết giữ cô thật chặt:

- Anh xin em, anh chưa từng cầu xin em bao giờ, chỉ lần này thôi, xin em cho anh cơ hội chuộc lỗi!



Khi Zenka quay về nhà cậu không thấy hai người đó ở đấy
nữa, đồ đạc của Huyền vẫn còn nguyên trong phòng, trên bàn, một tờ giấy
với vài dòng chữ viết vội: “Huyền đi với tôi, đừng tới gần cô ấy!”,
Zenka nhếch mép cười rồi thả tờ giấy vào sọt rác. (Đôi khi chính tôi
cũng không hiểu nhân vật của mình)

========

Huyền ngồi một mình trong căn hộ mà Quân mới chuẩn bị cho cô, cô không thích nhờ vả anh nhưng khi anh khẩn khoản cầu xin cô lại
miễn cưỡng đồng ý.

- Anh sẽ chăm lo cho em đầy đủ, em không phải lo gì hết,
anh sẽ chịu trách nhiệm về cuộc sống của em kể từ bây giờ! – Quân nói
rành rọt qua điện thoại – Em ngủ ngon nhé!

Cô thật sự không biết tâm-trạng-lẫn-lộn của mình hiện giờ nên diễn tả bằng những từ gì và cũng không biết nên làm gì. Nếu có
Zenka ở đây thể nào anh ta cũng sẽ nói gì đó, rồi cô sẽ bực mình, rồi cô sẽ lại không buồn nữa.

Hai tuần rồi ba tuần sau, Quân chăm sóc cô rất tốt, các
bữa ăn của cô lúc nào cũng được bày đàng hoàng và sẵn sàng trên bàn, anh luôn cô gắng ở bên cô mọi lúc. Cô dần thấy nguôi ngoai đi phần nào
nhưng một phần nào đó trong cô vẫn thấy buồn và trống trải mà không gì
có thể lấp đầy được. Lang thang trên phố suốt một buổi tối mà không biết mình nên làm gì, Huyền viện lý do muốn đi shopping để tránh sự quan tâm rất nồng nhiệt của Quân.

- Em sẽ ra ngoài một mình sao? – Anh ngạc nhiên hỏi cô.

- Em muốn giải tỏa stress một chút dạo này học hành làm em thấy hơi mệt mỏi.

- Vậy anh sẽ đi cùng em, hay là chúng ta đi chơi đâu đó xa?

- Không có gì đâu ạ, em muốn đi mua một chút đồ phụ nữ mà, dạo này anh chăm sóc em kỹ quá nên không có điều kiện đi một mình.

- Vậy thì em đi đi, phải cẩn thận và về nhà trước 10 giờ nhé!

- Em hứa!

- Hôn anh rồi mới được đi! – Quân làm mặt hờn dỗi – Không được đi chung với em anh buồn lắm!

…..

Huyền xoay chìa khóa mở cửa nhà của Zenka từ từ bước vào trong, bật đèn lên cô thấy Zenka nằm im trên ghế:

- Anh không đi làm sao?

- Tôi vừa về.

- Vậy sao không bật đèn lên, làm tôi giật mình!

- Tôi mệt.

- Anh có muốn ăn gì không?

- Không.

- À, thường thì anh ăn cháo nhỉ, tôi nấu nhé! Dạo này tôi không vào bếp nhưng tôi sẽ cố gắng!

- Đi cho tôi nhờ!

- Theo Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ