Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Tác giả: Điền Phản

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.

thân hình như người mẫu, mặc quần áo hàng hiệu, vai trai vắt áo khoác tơ tằm, tay phải cầm túi nhựa màu trắng, cảnh tưởng vô cùng quỷ dị.

Đàm Thư Mặc nghiêng đầu nhìn Triệu Thủy Quang đang hóa đá, quả thật đối với cô bé con này, anh luôn không biết phải làm sao, thở dài nói, “Triệu Thủy Quang, chúng ta nói chuyện đi.”

Triệu Thủy Quang sớm đã quên cô bây giờ không còn là học trò của Đàm Thư Mặc nữa, bởi thế lúc anh nói “chúng ta nói chuyện đi”, tựa như kêu, “Triệu Thủy Quang, tan học đem bài tập đến văn phòng tôi.” Cô trước giờ đều luôn tuân theo, thế nên lập tức lon ton đuổi theo anh.

Đi được một đoạn, đến bờ sông gần công viên, cô dựa vào lan can, nhìn cảnh vật ban đêm xung quanh mình, xa xa là nhà nhà đèn đuốc sáng trưng, cạnh cô là gương mặt đẹp trai mờ ảo trong đêm tối.

Không gian tĩnh lặng càng làm cô thêm bất an, chắc là anh đến nói lời tạm biệt đấy, hay là muốn nói gì khác, cô khẩn trương cả lên.

Đàm Thư Mặc thản nhiên nói, “ Triệu Thủy Quang, em từng nói không tin khoảng cách thời gian, anh lớn hơn em 9 tuổi thì sao chứ, có gì không tốt ? Mọi niềm vui anh sẽ sẻ chia cùng em, mọi đau khổ khó khăn anh sẽ gánh vác thay em. 50 tuổi anh sẽ giúp em chọn ghế masage thật tốt, 60 tuổi anh sẽ dạy em cách chà rửa răng giả, 70 tuổi anh sẽ giúp em chọn gậy chống. Mấy thứ này anh đều trải nghiệm trước, cho nên em đừng lo sợ tương lai không biết gì, anh sẽ chỉ dẫn toàn bộ cho em. Anh đều làm trước mọi việc cho em, có cái gì không tốt? ”

Anh nói “ Có cái gì không tốt ” mà giọng điệu lại rất nhẹ nhàng, đầy ắp tình cảm, cô còn có thể nói cái gì không tốt chứ, hai mắt cô đã đỏ hoe, khóe mắt ngấn nước, không ngờ anh thật sự tìm đủ lý do để làm cô vui.

Thật ra Đàm Thư Mặc còn muốn nói, nếu như năm 18 tuổi Đàm Thư Mặc biết mười năm sau sẽ gặp được Triệu Thủy Quang thì anh muốn quay trở về quá khứ xem thử lúc cô 8 tuổi ra sao mà giờ lại bướng bỉnh như vậy, anh muốn tận mắt thăm dò trước.

Nhưng anh biết rõ mọi thứ đã qua rồi, anh nâng cằm cô lên, bên bờ sông gió thổi hiu hiu mang theo hơi thở của cuối mùa thu, mùi hương hoa quế thoang thoảng đâu đây, anh nhìn vào đôi mắt nho nhỏ của cô, trìu mến nói,“when you look ahead to future changes, or think about how the past used to be . Don ‘t forget to look beside you, because that ‘s where you ‘ll find me, loving you with all my heart.”

(khi em băn khoăn về tương lai cận kề, hay vẫn đang chìm đắm trong quá khứ đã qua, thì hãy nhìn sang bên cạnh, nơi mà anh luôn đợi em, yêu em bằng cả trái tim anh.)

Người đàn ông này quả thật biết tận dụng tối đa lợi thế của mình, giọng nói gợi cảm, đôi mắt quyến rũ, ai nói chỉ có con gái mới khiến người ta động lòng, rất nhiều đàn ông nghiêm trang thế này cũng đã giết chết bao nhiêu trái tim con gái.

Triệu Thủy Quang cười nhìn Đàm Thư Mặc, anh từ từ cuối xuống hôn môi cô, lần này hai mắt cô nhắm nghiền không mở toang quác như lần trước nữa, môi anh chỉ mới vừa chạm nhẹ vào môi cô mà mặt cô đã nóng như lửa đốt.

Lần này thì cô đã biết rõ, đàn ông chính là kẻ thù truyền kiếp của con gái, chỉ toàn muốn lấy mạng người khác, trước mặt người đàn ông mạnh mẽ thế này cô cũng chỉ có thể đầu hàng.

Cô choàng tay ôm eo anh, đầu áp sát vào khuôn ngực rắn chắc kia, sát đến nỗi cô có thể nghe được tiếng tim anh phập phồng đập, cô thầm nói, “Em là học trò của anh đó.”

Đàm Thư Mặc cười rộ lên, lồng ngực cũng vì thế mà rung mạnh, giọng nói anh vang bên tai cô, “Thì sao?”

Cô ngẩng đầu lên vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai cùng đường nét thanh tao, đôi mắt nhu huyền của anh.

Anh nói, “Hình như là người nào đó trước đây đã cưỡng hôn anh rồi thì phải.”

Cô nghĩ nghĩ, mới sực nhớ anh ám chỉ cái lần ở bar “Tô”, thì ra anh vẫn còn nhớ lần ấy!

Triệu Thủy Quang luống cuống, vội vàng giải thích, “Cái đó không tính.”

Anh không nói gì chỉ yên lặng cười nhìn cô, thật không ngờ một người ngày thường lạnh lùng cao ngạo như anh mà lại có ánh mắt nồng ấm như vậy.

Anh sớm đã nhận ra người lúc đó ở “Tô” chính là cô, vì sao vẫn một mực ở lại trường học làm một thầy giáo ưu tú, còn giúp đỡ cô rất nhiều, một người phóng khoáng như anh, không phải từ trước đến nay không thích gò bó chính bản thân ư?

Cô hỏi, “Vậy tại sao….” Chỉ mới nói được nửa câu thì cô đã im bặt, không biết mở miệng thế nào.

Lát sau, như biết cô đang suy nghĩ gì, Đàm Thư Mặc đưa tay vén lọn tóc bay lất phất trên trán cô ra sau tai, dịu dàng nói, “Bởi vì anh quan tâm em.” Anh nhìn hai má đỏ ửng của cô, chốc lát lại nhíu mày, tóc cô bé con này thật lâu dài, nhưng rất hợp với gương mặt nõn nà kia.

Triệu Thủy Quang ngơ ngác cảm nhận đầu ngón tay âm ấm vuốt mặt mình, đúng vậy, với Đàm Thư Mặc mà nói, anh sẽ không để ý mấy chuyện cỏn con này, nhưng Triệu Thủy Quang từ trước đến nay chỉ muốn làm một học trò gương mẫu, an phận thủ thường mà sống, anh hiểu điều đó, cho nên anh bằng lòng chiều theo ý sống của cô, đơn giản