Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Tác giả: Điền Phản

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.

anh ra, y như là bản thân làm chuyện gì mờ ám, không dám ghi đầy đủ tên họ của anh, cô cứ cầm di động nhìn chằm chằm 6 chữ trên màn hình tin nhắn, cứ tắt rồi lại mở ra xem lần nữa.

Lúc chiều, mọi người đều đã đến ký túc xá đông đủ, một bạn gái tên là Hứa Oánh đến từ Hàng Châu, nhưng cá tính tuyệt nhiên không hề Hàng Châu tí nào, tóc ngắn chạm vai, nói với người nhà: Đừng lo, con biết tự lo cho mình mà. Con sẽ cố gắng học thật giỏi, đạt thành tình tốt.

Lời Hứa Oánh khiến mẹ cô tấm tắc khen ngợi, mà Triệu Thuỷ Quang cũng nhìn lại bản thân mình, thầm ngượng mộ Hứa Oánh, cũng tự nhũ bản thân cũng phải làm được như thế để ba mẹ vui lòng.

Nữ sinh đến từ Tứ Xuyên tên là Dương Dương, tính tình phóng khoáng, cởi mở, ăn to nói lớn, nói : ba mình họ Dương, mẹ mình cũng họ Dương, cho nên đặt tên mình là Dương Dương.

Mọi người trong phòng nghe xong đều bật cười, Triệu Thuỷ Quang đột nhiên nhớ tới cách nói chuyện dở dở ương ương của mình, thì ra bạn bè chung quanh không phải không có người điên điên khùng khùng như cô, chẳng qua là càng điên hơn mà thôi !

Trời chập tối, ba mẹ cũng đã trở về nhà, Triệu Thuỷ Quang và Hứa Oánh ôm quần áo và giỏ xà bông đến nhà tắm, vừa mới bước vào nhà tắm mà hai người đã choáng váng xém tí là bật ngửa, thì ra nhà tắm này không ngăn ra từng phòng nhỏ, cũng chẳng có gì che chắn cả, hai người mò mẫm đi trong nhà tắm hơi nước bốc lên dày đặc, vừa đến bến trong đã thấy người với người trần như nhộng, không một mảnh vải che thân.

Ngay lúc đó, Triệu Thuỷ Quang lập tức nghĩ đến cụm từ: tửu trì – nhục lâm. (rừng thịt ao rượu)

Vì là mùa hè nắng nóng, cho nên người đến tắm rửa cũng nhiều hơn ngày thường, Triệu Thuỷ Quang đang cởi quần áo thì bị một cô gái cả người trần trụi đụng phải, cô sững sờ bàng hoàng xoay qua hỏi Hứa Oánh, “Phải tắm thật hả?”

Hứa Oánh cắn môi, vẻ mặt bất đắc dĩ nói, “Tắm đi.”

Hai người bắt đầu cởi quần áo, Triệu Thuỷ Quang có cảm giác như mình là một kỹ nữ bị cưỡng ép bán thân vậy, nhưng mà hôm nay nếu như mà không tắm thì chắc chắn cả người sẽ bốc mùi rất hôi.

Lần đầu tiên trong 18 năm sống trên đời này, Triệu Thuỷ Quang phải đối mặt với một chuyện cam go thế này, đỏ mặt cúi đầu cởi quần áo, cả cô và Hứa Oánh đều ngượng ngùng không ai dám nhìn ai, cầm giỏ xà bông, khúm núm co ro tìm vòi sen, cả nhìn cũng chẳng dám nhìn dáo dác, dùng tốc độc nhanh nhất tắm rửa cho xong.

Hơn mười phút sau, hai người đứng ở trước gương bên ngoài nhà tắm, nhìn khuôn mặt đỏ như trái gấc trong gương, cả hai cùng cười sảng khoái vui vẻ.

Kể từ ngày đó, khoảng mấy tháng sau, hai người cũng quen với việc cởi quần áo trước thanh thiên bạch nhật, có khi còn vừa tắm vừa nói chuyện phiếm nữa.

Có thể miêu tả nhà tắm của trường đại học J như thế này, sinh viên năm 1 thẹn thùng không dám ngó nghiêng ngó ngửa, sinh viên năm 2 len lén nhìn trộm, sinh viên năm 3 tự nhiên nhìn ngó chung quanh chẳng sợ gì cả, sinh viên năm 4 quá đỗi quen thuộc với những chuyện này, cũng chẳng hứng thú gì mà nhìn ngắm cả.

Người kế tục sự nghiệp mang đến vinh quang cho đất nước trong tương lai như Triệu Thuỷ Quang quả thật bội phục sát đất.

Từ nhà tắm về phòng thì đã bị Dương Dương nhét bút vở vào tay, nói, “Lại đây, lại đây, chúng ta trao đổi cách liên lạc với nhau.” Triệu Thuỷ Quang ngẩn người, ngoan ngoãn ngồi xuống viết, một hồi cô cũng tìm cuốn sổ nhỏ sạch sẽ bắt chước làm theo, kết quả là bốn người cuối cùng đều có một cuốn riêng cho mình, cũng không hiểu tại sao mọi người đều chỉ ghi số điện thoại nhà, mà không ghi số điện thoại di động, chắc có lẽ vì điện thoại di động thích thì xài, không thích thì đổi số khác, nhưng còn số điện thoại nhà thì không dễ dàng đổi được, bốn cô sinh viên viết số điện thoại cho nhau như thể khẳng định tình bạn của họ mãi mãi bền lâu, luôn luôn gắn kết.

Nhiều năm sau đó, trong lúc Triệu Thuỷ Quang lúc dọn dẹp đồ đạc, một quyển sổ nhỏ vô tình rơi ra, ở ngoài bìa cuốn sổ không ghi gì cả, bên trong thì đầy chữ viết và số, nào là địa chỉ nhà, mã bưu điện, số điện thoại nhà, Triệu Thuỷ Quang nhìn nét chữ nghuệch ngoạc trẻ con kia đột nhiên nhớ đến ngày đầu nhập học, hoài niệm quãng thời gian vui vẻ xưa kia.

Thì ra, có những chuyện tưởng chừng như rất nhỏ nhặt, dễ dàng bị lãng quên đôi khi lại khiến trái tim chúng ta ngậm ngùi, man mác một nỗi niềm thổn thức tận sâu trong đáy lòng.

Vào buổi tối khoảng 10h thì cả ký túc xá đều tắt đèn đi ngủ, mấy chị ở trên lầu thì cầm thau gõ đùng đùng ì xèo phản đối, thế mà cô giám thị hô một tiếng là im phăng phắc hết.

Triệu Thuỷ Quang nằm cười một mình trên giường, mọi người mới ngày đầu quen biết cho nên cũng không nói nhiều với nhau, vả lại cả ngày hôm nay ai nấy đều rất mệt mỏi, vừa ngã xuống giường liền ngủ ngay.

Chỉ khổ cho con cú đêm Triệu Thuỷ Quang, nằm trên giường hai mắt mở trâng trâng, bình thường giờ này là cô đang ở nhà lên mạng, giờ muốn ngủ cũng không ngủ được, cô lấy điện tho