Tác giả: Gấu động kinh
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1342852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2852 lượt.
y cao bao vây.
Nhăn nhó ôm cổ chân, Thư thở hồng hộc la lớn:
- Có ai không…mẹ ơi…ba ơi…Phong…sao không có ai cả? Cứu với…huhu…
Không nghe thấy tiếng trả lời, nó bật khóc thút thít.
Thư nức nở vùi đầu vào gối.
Nó là một đứa vô dụng, không tự lo được cho bản thân!
Lạc đường, nó chỉ đến thế là hết!
Nó lúc nào cũng tỏ ra mình giỏi lắm, nhưng cũng chỉ là nấp sau Phong ra oai. Giờ thì tốt rồi, cứ ngồi đây mà khóc!
Gió lạnh thổi qua làm Thư run lên bần bật, mồ hôi trên trán đầm đìa, cổ họng cứ nấc lên từng hồi.
Nó sờ tay lên trán, có lẽ nó đã bị sốt.
Nhưng…biết làm sao đây? Ở nơi này làm gì có người?
Vừa tắm nước lạnh xong, nó sẽ chết cóng nếu cứ ngồi thế này!
Không biết qua bao lâu, Thư cứ ngồi đấy, tựa vào vách đá nhìn bầu trời không một vì sao. Nó nghĩ đến những hành động ngu ngốc của mình hôm nay mà không khỏi thở dài. Nó thật sự là đần độn! Chứng bệnh đần độn giai đoạn cuối và sắp thành một đứa đao!
Sợ sệt, khóc lóc. Thư dường như đã quên mất rằng mình là đội trưởng của một đội bóng nam, thần tượng của nhiều bạn nữ, là người mạnh mẽ và hoạt bát. Suy cho cùng, có lẽ nó đã tự hoang tưởng về bản thân mình, nó rốt cuộc cũng chỉ là một đứa vô dụng!
Soạt!
Tiếng bước chân vội vã vang lên trên đỉnh đầu, truyền vào tai Thư làm nó có cảm giác ớn lạnh.
Móng tay cắm sâu vào mặt đất gồ ghề, Thư nín thở lắng nghe tiếng động lạ vừa phát ra.
Là ai?
Ai còn đi lại ở đây giờ này?
Tràm Cổ là một bãi biển hoang sơ vắng khách lai vãng, kiếm đâu ra người lảng vảng ở đây?
Thư cố gắng để không bật khóc lên vì hoảng sợ.
Nó muốn kêu cứu, nhưng lỡ như là con nghiện hay yêu râu xanh thì sao giờ?
- Thư! Đây rồi! Tốt quá, tìm thấy rồi!
Đột nhiên, nó nghe thấy một giọng nói mừng rỡ xé tan cái im lặng đáng sợ của đêm rừng tối tăm.
Ngay khi bước chân kia tiến lại gần phía Thư, nỗi sợ hãi của nó vỡ òa trong nước mắt:
- Ba!!
Ông Tuyên dang tay ôm lấy Thư, dịu dàng xoa đầu nó:
- Ừ, ba đây, Thư ngoan đừng khóc ba đã ở đây!
Nó dụi dụi mặt vào bờ vai ba mình, ôm chặt ông mà nức nở đầy tủi thân:
- Huhu… Con sợ lắm…đau lắm…lạnh lắm! Cứ tưởng sẽ không ai đến!
Ông Tuyên cười hiền từ vỗ lưng trấn an con gái mình:
- Ba biết mà. Ngoan nào đứng lên đi, chúng ta ra ngoài. Mọi người đang lo lắng lắm đấy! Mà giọng con sao vậy?
- Híc, nhưng chân con bị trật rồi! Vừa trượt từ trên kia xuống, may mà vách đá không cao nên chỉ bị trật chân. Con gào khàn cả cổ
Ông nâng chân nó lên, nhìn cổ chân đã bầm tím thì lắc đầu thương xót:
- Bị bong gân rồi! Haiz!
Ông xoay lưng về phía Thư, cúi người xuống mà bảo:
- Leo lên lưng ba đi con!
Thư với tay, vòng qua cổ ba mình, để ông cõng trên vai.
Ông Tuyên ngước nhìn phía trên vách, Thư cũng nhìn theo, nó lo lắng thở dài thườn thượt:
- Vừa cõng con vừa leo lên, sẽ khó lắm ba ơi!
Ông Tuyên không mảy may nhụt chí, đi xung quanh tìm nơi dễ đi nhất rồi leo lên. Ông một tay đỡ lưng Thư, một tay bám vào những tảng đá trồi lên trên vách.
Thư hoảng sợ nắm lấy vai áo ba:
- Như vậy ổn không ba? Lỡ tượt tay chúng ta sẽ ngã mất!
- Cứ ôm chặt ba vào!
Hai mắt Thư nhắm tịt lại, nó nghe lời run rẩy bám trụ lấy cổ ông Tuyên. Run do một phần vì lạnh, một phần vì sợ trường hợp xấu xảy ra.
Đổ biết bao mồ hôi và kiên nhẫn, cuối cùng hai ba con cũng leo lên được. Ông Tuyên thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ hô lên:
- Ye! Đã xong!
Thư nghe một câu này thì như trút được gánh nặng trong lòng, nó cười khan dùng tay áo lau mồ hôi lấm tấm trên trán ông:
- Ba giỏi quá!
Ông không ngượng nghịu chút nào, hất cằm tự tán dương:
- Há há, ba bây không giỏi thì bố con thằng nào dám lấn đất ở đây kia chứ!
Nó nhịn cười, bĩu môi nói:
- Xuỳ! Bệnh cuồng tự kỉ của ba nó ngày càng lên “lê vồ” đó!
Ông kìm chặt đầu gối con gái, vững chãi tiến lên phía trước:
- Đi thôi!
Đột nhiên, cơn nhức nhối từ cổ chân Thư truyền đến làm nó đau nhói rên rỉ một tiếng:
- Ui da, chân con…
Ba Thư thấy vậy thì xuýt xoa vuốt nhẹ cổ chân nó, đọc câu thần chú quen thuộc mà từ lâu nó không còn được nghe đến nữa:
- ” Đau ơi ngủ đi, đau ơi ngủ đi. Ru ngủ cơn đau chìm vào quên lãng. Bé cưng đừng khóc, nước mắt càng rơi, cơn đau càng tỉnh. Ru ngủ cơn đau chìm vào quên lãng. Đau ơi ngủ đi, đau ơi ngủ đi… “
Câu thần chú này, hồi nhỏ ba vẫn thường hay nói với Thư mỗi khi nó bị thương hay bị đau bụng, giãn cơ. Lúc ấy, nó còn ngu ngơ hỏi: ” Đau biết ngủ hở ba? “. Ba luôn trìu mến xoa đầu nó và bảo rằng: ” Mọi vật đều có linh hồn ngự trị “. Ba còn kể cho nó nghe rất nhiều những câu chuyện về thế giới thần tiên, những đứa trẻ không bao