Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Xóm Bá Đạo

Hàng Xóm Bá Đạo

Tác giả: Gấu động kinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1342855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.

giờ lớn, những ánh sáng sẽ không bao giờ vụt tắt.

Thư cứ vậy lạc vào thế giới viễn tưởng của những câu chuyện chẳng bao giờ kết thúc những điều cần nói kia mà không hay biết rằng bàn tay ba cứ không ngừng lẳng lặng xoa dịu vết thương của nó, cho đến khi nó đem chúng vào quên lãng trong những giấc mộng.

Nghĩ đến tuổi thơ, Thư mỉm cười ngọt ngào hôn lên gò má ba mình:

- Đau ngủ rồi.

Giờ nó đã đủ lớn để không tròn mắt lắng nghe những câu chuyện xưa kia nữa, và càng đủ lớn để hiểu những gì ba đã làm cho nó.

- Ba ru thì loại đau gì nó không lành chứ! – Ông Tuyên thè lưỡi làm mặt quỷ – Con bôi hết nước miếng vào mặt ba rồi!

Nó bật cười đấm vai ông:

- Ba nói gì ghê quá! Mà làm sao ba tìm được con?

Ông chậm rãi bước từng bước vững vàng, vừa nhìn ngắm xung quanh vừa đáp lại:

- Ba thông thuộc nơi này lắm! Nơi này nhiếu bụi gai, cây cao san sát, có mỗi mấy con đường mà vòng vèo, quanh co. Hồi mới đến đây do công tác, ba cũng bị lạc ở rừng, may sao sắp chết kho quăn đến nơi thì dân làng chài người ta đến cứu. Sau đó cũng có nhiều cơ hội đến đây, được người nơi đây chỉ đường, với lại đi nhiều thì cũng quen.

Nó chớp chớp mắt đan hai tay ngay dưới cổ ba mình, cúi xuống ghé sát tai ông:

- Ba vĩ đại thật đấy!

Tuyên nghe con gái khen, mũi ông cũng dài ra mấy thước, ông cười hề hề:

- Giờ mới nhận ra sao? Đáng lẽ điều này con phải biết từ trước khi ra đời rồi chứ!

- Ờ, ba vĩ đại nhứt!

Thư không biết nói gì hơn, nó hết trò quay sang nghịch ngợm lọn tóc ba. Phát hiện tóc ông sợi bạc ngày một nhiều, điều đó khiến nó không khỏi nhíu mày muốn nhổ bằng sạch chúng đi.

Thấy con gái cứ trầm ngâm mò mẫm gì trên đầu mình, ông Tuyên dù biết nhưng vẫn cợt nhả hỏi:

- Con đang bắt giận hay trấy trên đó hử?

Nó chu môi mắng mỏ:

- Ba toàn nói gì ghê ghê à! Con đang nhổ tóc bạc đó!

Ông vẫn không gỡ xuống vẻ cợt nhả, tiếp tục trêu chọc Thư:

- Vẫn lệ cũ năm trăm một sợi hở?

Nó nhíu mày thấp giọng làu bàu:

- Ba cứ trêu con hoài! Ai chơi nhổ tóc bạc ăn tiền nữa, con còn bé đâu! Tóc bạc lắm, về nhà con sẽ nhổ giúp!

Lúc này, ông mới cười nhạt mà nói bâng quơ:

- Nhổ tóc bạc đâu kéo được thời gian trôi. Chỉ là che mắt tạm thời để không biết rằng thời gian của mình đang sắp trở về ranh giới của khởi đầu và kết thúc. Cái gì tự nhiên thì cứ để nó tự nhiên tiếp tục làm nhiệm vụ của nó. Không có gông nào xích được dòng thời gian cả!

Động tác của Thư khựng lại, tay nó đờ ra giữa không trung. Nó rũ mắt xuống yếu ớt gọi:

- Ba à, không vui chút nào…

Hai ba con im lặng, nó tì cằm lên đỉnh đầu ông, mắt nhắm hờ lại cố cắn răng chịu đựng cái lạnh đêm rừng. Nó còn nghĩ, nghĩ rất nhiều về ba nó, gia đình nó.

Đi được một khoảng, Thư chịu không nổi buồn chán ngáp dài. Mắt nó đã mờ đi, không nhìn rõ nổi mình đang ở đâu. Nó uể oải tựa đầu vào lưng ba mình, lí nhí hỏi:

- Con đói lắm, lạnh lắm, bao giờ mới về đến nơi hả ba?

- Sắp rồi, Thư của ba chắc mệt lắm rồi ha? Con cứ ngủ trên lưng đi!

- Nhưng…

- Ngủ đi con.

Thư ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt lại, hai tay ôm cổ ba mình cũng từ từ buông xuống.

Ông Tuyên hơi cúi người xuống để con gái mình có thể yên tâm ngả đầu trên vai. Xong, ông tiếp tục bước đi nhanh nhẹn mà chắc nịch trên con đường khúc khuỷu.

Trời càng lúc càng lạnh, có thể nghe được tiếng gió rít gào qua từng thân cây khô cằn, tiếng bước chân nhọc nhằn nặng trĩu vẫn cố giẫm trên những chiếc lá khô rụng dưới lối mòn một cách vội vã.

Trên bờ biển, các thành viên trong lớp đang sốt ruột ngồi trên bàn ăn chờ đợi tin tức của người mất tích.

Phong cũng ở trong đó. Tay gã bóp chặt chiếc cốc thuỷ tinh, hàm năng cắn chặt vào nhau, vầng trán đã đầm đìa mồ hôi.

Phong trầm mặc nãy giờ, gã chỉ im lặng ngồi đấy giống như đang suy nghĩ. Thực chất, gã đang muốn điên lên!

Kể từ sau khi bước ra khỏi phòng, Phong đã đứng ở bờ biển để gió biển thổi đóng băng lại ngọn lửa đang rạo rực trong cơ thể.

Gã nóng, rất nóng!

Nếu như lúc đó không nhanh chóng bước ra khỏi phòng chắc chắn sẽ không cách nào kiểm soát được tia lý trí cuối cùng của bản thân.

Phong rất sợ nếu như nhìn Thư tiếp sẽ lại nghĩ đến hình ảnh biết bao người vây quanh nó, lại nghĩ đến những gì gã làm đối với nó, gã kinh tởm với bản thân!

Nhưng cũng chính vì thế, tình cảnh mới ra thế này!

Khi Phong đã bình ổn tâm trạng và quay trở lại, gã thấy cả nhà nghỉ tối om. Dự cảm có chuyện không lành, gã tức tốc chạy thẳng đến cửa phòng mình, run rẩy cầm chìa khóa mở cửa ra. Nhưng đập vào mắt lại là một căn nhà trống với đống đồ đạc lăn long lóc trên sàn nhà, cửa sổ của căn phòng thì bị mở toang ra.

Phong tiến về phía cửa sổ, ngó ra ngoài và thấy những bước chân trên con đường mòn vòng vèo.

Gã biết mình không thể chạy theo