Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Xóm Bá Đạo

Hàng Xóm Bá Đạo

Tác giả: Gấu động kinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1342832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2832 lượt.

ếu mà kể cho người khác nghe, điều này là không tưởng! Nhưng mà nó lại vừa làm cái việc khó hình dung đó!

Thư mở điện thoại ra, tính coi xem tài khoản của mình có “bay” đồng nào không. Chẳng ngờ được, đập vào mắt nó là một hình ảnh phải dùng từ “khiếp đảm” để hình dung.

Là khuôn mặt Huy, hắn chụp tự sướng mà đơ ra như nước đá ngàn năm, tay còn cầm xấp tiền giơ sát cạnh mang tai.

Hình nền đó làm Thư nghệt mặt ra và muốn rớt thẳng cằm xuống mặt đất.

Nhưng chưa kịp đổi lại hình nền thì một bàn tay từ phía sau chộp lấy điện thoại của nó, kèm theo đó là giọng nói oang oang bỡn cợt:

- Há há, trời ui! Bài hình ‘hốt bôi’ làm nền cơ đấy! Theo trí nhớ tồi của tôi thì người trong ảnh hình như là cái thằng nhóc lớp dưới vừa đứng tình tứ với bà ngoài hành lang đúng hông nhẩy?!

Vẻ mặt Nhân gian trá áp sát về phía Thư, tay cậu ta còn cầm điện thoại vung loạn xạ đủ để tất cả mọi người trong lớp đều nhìn thấy.

Thư ngượng nghịu kéo tai Nhân xuống, với lên hòng lấy lại điện thoại. Nhưng cậu ta lại đưa về phía sau làm nó vướng víu cái bàn khó với tới.

Cả lớp gần như đều vểnh tai lên hóng, thậm chí có vài đứa còn huýt sáo, hô ầm ĩ lên:

- Ếu! Ghê chửa?!

- Up lên “phắc búc” đê!

- …

Mấy nhỏ mới chuyển lớp vào vốn đã không có ấn tượng tốt đẹp gì với Thư, nhất là đợt vừa rồi nó giúp đội bón rổ trường lộn ngược thế trận. Dù thất bại nhưng ai cũng biết đội kia chơi bẩn nên cái tên “Nguyễn Minh Thư” vẫn trở thành huyền thoại.

Nó không hay rằng bản thân đã trở thành tiêu chí và chuẩn mực mẫu hình phấn đấu cho cả con gái lẫn con trai trong trường.

Nay, lại thêm vụ này khiến cho họ càng tầm ngầm cho là Thư giả bộ thanh cao và rất khó ưa. Tuy nhiên, mỗi người đều tự ý thức phải giữ hình tượng và cũng biết nó không phải đối tượng dễ nuốt. Cho nên, có cục tức gì thì cũng đành nuốt vào, ngâm giấm trong bụng.

Thu Minh không tham gia vào trò nháo của bọn lớp, nhỏ đeo tai nghe DJ. Dù vậy, nhỏ vẫn để ý tới sắc mặt của Phong và Duy.

Duy cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt giống như không quan tâm những gì đang diễn ra. Còn Phong thì gục đầu ngủ trên mặt bàn, dù có lẽ…là giả vờ.

Minh cười nhạt, rũ mắt xuống trầm ngâm nhìn màn hình máy nghe nhạc.

Rầm!

Đột nhiên, tiếng đập bàn dứt khoát vang lên đập tan trận xôn xao như cơn sóng xô bờ.

- Ồn ào! Im hết đi!!

Phong lạnh giọng ra lệnh, ánh mắt sắc bén quét quanh lớp một lượt. Đến khi tất cả dường như đã ổn định, gã mới lại gục đầu xuống ngủ tiếp.

Nói chính xác, Phong chỉ là đang cố gắng che đậy sự mất bình tĩnh đang ngày càng hiện rõ ra trên khuôn mặt mình.

Phong đã tự nhủ không được quan tâm, nhưng mắt cứ lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, để rồi thấy Thư nắm tay người kia và tim gã lại nhói lên, không còn cách nào khác đành cụp mắt xuống.

Tuy vậy, sau đó Phong vẫn không nhịn được tò mò nhìn ra, không ngờ lại thấy nó níu áo người ta không cho đi.

Thậm chí, gã tự đập đôm đốp vào đầu để ổn định tâm tư. Nhưng hành động luôn đi trước suy nghĩ, cố bằng được và chỉ để chứng kiến Thư đưa điện thoại cho hắn.

Người ta bảo “quá tam ba bận”. Nhưng Phong đã nhìn lén đến bận thứ tư xong tự mua dây buộc mình, ức chế khi thấy tên đó không kiêng dè xoa đầu nó.

Phong từng nghe loáng thoáng các thầy cô có đồn về “tên đó”. Hắn là học sinh cá biệt đã học hai năm một lớp, gia cảnh bí ẩn, thường xuyên nghỉ học và trốn tiết.

Hắn có gì tốt? Chẳng lẽ Thư thích dạng người như vậy? Ở điểm gì kia?

Bộ dạng đẹp trai lạnh lùng chăng?

Phải rồi, con gái thường thích gu đẹp trai lạnh lùng!

Nhưng…phải làm thế nào giờ?

Đẹp trai lạnh lùng…

Đẹp trai lạnh lùng…

Đẹp trai lạnh lùng…

Chết tiệt! Khùng mất thôi!

Cuối giờ, Phong phải ở lại để tập kịch. Thư thì xe đạp bị hỏng nên đành phải lủi thủi đi bộ về một mình.

Nghĩ đến hành động của mình tối qua, nó lại thấy bản thân đúng là tội tày trời!

Lỡ như “cô ấy” trong lời nói có tình cảm với Phong thì sao? Như vậy không phải nó sẽ trở thành kẻ phá đám?

Lúc nhìn Phong quay đi, quả thực Thư chỉ muốn chạy theo mà ôm gã từ phía sau, hỏi bâng quơ y chang gã:

- ” Là tớ thì không được sao? “

Nhưng nó không dám.

Phong đứng trước mặt nó nói yêu người khác thì bảo bản thân lấy đâu ra tự tin mà bày tỏ tình cảm? Mặt nó cũng không dày đến vậy!

Hơn nữa, từ sau khi đi dã ngoại về, thái độ của Phong quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Nó cứ nghĩ chỉ giận dỗi vài ngày kiểu gì gã cũng qua làm huề.

Tuy nhiên, là nó quá ỉ vào Phong, tự cho rằng gã sẽ luôn đối xử với nó như trước.

Không, dòng đời đổi thay, con người thay đổi. Chỉ là muốn hay không muốn, chứ không có chuyện ngăn được hay không.

Chắc…Phong cũng cảm thấy nó nhiễu sự và rắc rối.

” Tớ luôn cưng chiều người con gái ấy, bao che cho cổ, luôn muôn trong mắt cô