Mập Ú Quyết Tâm Giảm Cân Trả Thù
Tác giả: Shell
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1341387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1387 lượt.
u sẽ xuất hiện với nó.
Đang ngồi dài cổ đợi Lan thay ra thử vào chừng vài chục bộ áo cưới thì điện thoại tôi reo.
- Alô, tao nghe đây. Chuyện gì thế ?
- ……………………………..
- Mày nói gì ?
- ……………………….
- Tao đến ngay
Không kịp lấy cái áo vest, tôi bấm số gọi trợ lí Nam đem xe sang đón tôi đến sân bay.
- Anh định đi đâu thế ?
- Anh có việc phải đi ngay
- Đi đâu ? Chúng ta chưa thử áo xong mà
- Việc ở công ty, rất khẩn cấp. Anh phải đi ngay
- Chuyện của My phải không ?
- Sao em biết ?
- Em biết chuyện và em đã giấu anh, vì em sợ, sợ anh sẽ lại vì nó mà bỏ em một lần nữa
- Anh ko có thời gian đâu đôi co với em
- Nếu anh đi ngay bây giờ anh chắc chắn sẽ hối hận
- Dù bây giờ trời có sập xuống anh cũng nhất định phải đi
Tôi vội chạy ra xe, Lan kéo tôi lại, nài nỉ
- Anh ơi, đừng mà. Xin một lần thôi, vì con chúng ta nha anh. Một lần thôi
- Xin lỗi , anh không thể. Anh phải gặp My lần cuối cùng
- Anh……anh phải chịu trách nhiệm với em.
- Anh sẽ chịu trách nhiệm với em, nhưng không phải là bây giờ, còn không em muốn làm gì thì tuỳ em, anh nhất định
phải gặp My.
Tôi chui vào xe, luôn miệng thúc giục trợ lí Nam chạy nhanh. Nếu đã không thể gi ữ em ở lại thì ít nhất anh cũng phải một lần đối mặt với tình cảm thật của mình, không thể cứ chạy trốn thế này mãi được. Khi nghe thằng Phong báo tin em sẽ trở về Canada mãi mãi thì anh đã biết em là ai, em quan trọng như thế nào đối với anh.
- Sao ko chạy nữa trợ lí Nam
- Dạ thưa cậu, ở phía trước kẹt xe dữ lắm, chắc phải đợi khá lâu
- Mở cửa……… Nhanh lên …………..tôi bảo cậu mở cửa……………
T ôi lao khỏi xe và bắt đầu chạy, chạy hết sức mình có thể. Ánh nắng gay gắt khiến đôi chân tôi nặng dần, mồ hôi rịn ra đầy người, bết cả tóc, tôi thở ngày càng gấp gáp.
Mệt
Rất mệt
Nhưng tôi vẫn chạy
” – Anh ăn con cá này đi, em ăn con này
- Nhưng con này bé tí teo, anh không thích
- Đã bảo là ăn con này mà
- Không ! anh phải ăn con này
- Không ! em ăn con này, anh ăn con kia đi
- Không trả con cá to lại cho anh
- Àh thế bây giờ có ăn con cá kia không thì bào
- Không
Phật….
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, em cắn anh àh
- Chết chưa, bây giờ em sẽ ăn con cá này hôhôhôhô”
” – Anh nằm xê ra coi, bên kia là của anh, bên đây là của em
- Đây là giường anh cơ mà, em làm gì mà lấn sang nhiều thế
- Em đã để cái gối ôm ở giữa rồi đấy. Mỗi người một bên là đúng rồi
- Anh cứ nằm sang đấy làm gì nào, đến ngủ cũng không để người ta yên, y như cách ly mấy thằng bất lực
- Không nằm sang bên kia đi
- Mệt quá, anh ngủ rồi
- Xích qua bên kia xem”…………………
6 tháng, 6 tháng kỉ niệm, 6 tháng bên nhau, 15552000 giây ở cạnh nhau
Tất cả, tất cả như tràn ngập về trước mắt anh
Không thể dừng lại đ ược, không dừng lại được, tôi phải đến, phải giữ lấy hạnh phúc nhỏ nhoi của mình. Đợi anh nhé ……. đợi anh nhé My !
“Chuyến bay mang mã số ESC – 502 bay từ TP *** – Việt Nam đến TP Toronto – Canada sẽ khởi hành vào lúc 9h35 phút…..”
- Đến giờ rồi em phải đi đây.
Nó xoay sang Phong dúi vào tay Phong một bức thư nhỏ
- Đưa cho Trí hộ em nhé.
Kéo vali bước đi, nó nghe sống mũi mình cay xè.
Tạm biệt anh, giấc mơ bây giờ chia đôi
Nước mắt rơi, vẫn còn rơi hoài
Định mệnh ơi, hãy cho anh được yên vui
Chớ đau buồn, cho tình yêu này…..
……Rồi ngày mai, người đến sau sẽ thật yêu anh
Sánh đôi và, cùng dựng xây giấc mơ
( Trích Sad Noel – Yeniie)
Hộc hộc hộc…………….
………….Hộc hộc ………
Tôi chạy tìm dáo dác khắp cả sân bay.
Vừa chạy tôi vừa bấm số điện thoại thằng Phong ?
- Mày đang ở đâu ?
- Tao đang ở ………
Thằng Phong chưa kịp dứt lời thì tôi cũng đã thấy bóng dáng ba thằng chúng nó
- My đâu ?
Tôi chạy xộc đến bấu lấy vai thằng Việt. Nó ngơ ngác chỉ tay vào phòng check in
- Mày đến trễ rồi
- Sao không giữ cô ấy ở lại ? Sao không đợi tao ?
- My có gửi cái này cho mày
Một bức thư ư ?
TP ***
Ngày 10 tháng 2 năm …
Gửi anh Trí,
Chắc anh ngạc nhiên lắm khi nhận được bức thư này, khi bức thư này đến tay anh thì em đã ở một nơi rất xa.
Từ ngày đầu tiên gặp anh em đã rất …….ghét anh. Anh có biết không ? Đôi lúc em tự hỏi không biết rằng em sẽ sống 6 tháng hợp đồng như thế nào với anh ? Nhưng em cũng đã sống được cùng anh trọn vẹn là 5 tháng 26 ngày anh ạ.
Anh có biết tại sao em sống được cùng anh lâu đến thế không ?
BỞI VÌ EM ĐÃ YÊU ANH !
Em cũng không biết mình đã yêu anh