XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

H…o..t Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!!

H…o..t Boy ? Rắc Rối Đấy, Chạy Mau!!!

Tác giả: fairy_galaxies

Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015

Lượt xem: 1341663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.

cho anh…

- “Con trai sao ngủ muộn thế ?”

- Nhớ
bố mẹ nên con mới gọi thôi mà – Tay với chiếc khăn bông lau mái đầu ướt
sũng, Ryan giở giọng làm lũng – Bên đấy giờ vẫn là gần 7 giờ rồi, bố mẹ
chắn chắn đều đã dậy cả.

- ” Lớn đầu rồi mà còn bày trò nhõng nhéo trẻ con thế này thì bao giờ ông bà già này mới có cháu bế đây.”

- Mẹ… Con dâu còn chưa có nói gì đến cháu. Con vẫn còn “nhỏ” mà mẹ, với lại mẹ của con còn trẻ đẹp thế kia, sao mà già dc chứ!

-
“Gớm, chỉ giỏi nịnh thôi!” – Người phụ nữ tuổi đã gần 50 bên đầu dây bên kia khẽ mỉm cười. Con trai mới đấy mà đã 20 tuổi rồi, còn nhỏ gì nữa
đâu. Cho dù là chưa thực sự trở thành trụ cột của gia đình, tiếp quản sự nghiệp của ông bà nhưng ít ra cũng đã đủ trưởng thành để suy nghĩ về
mọi chuyện. Bà tin vào đứa con này còn hơn tin chính bản thân mình vậy.

- Bao giờ bố mẹ về?

- “Đợt này bố mẹ sang London đàm phán với đối tác, nhân thể cũng nghỉ ngơi,
tham quan luôn nên cũng chưa biết chính xác ngày về. Sớm nhất cũng phải
cuối tháng này.”

- Không sao, bố mẹ cứ ở bên đó nghỉ ngơi thoải mái. Con đùa thôi mà, mọi chuyện cứ giao hết cho con.

- ” Rồi rồi, thế mà còn kêu là nhỏ nữa. Mà ngủ sớm đi con, muộn lắm rồi đấy”

- Vâng , con biết rồi. Con chào mẹ!

Điện
thoại đã ngắt từ lâu nhưng Ryan thì vẫn chưa ngủ dc. Nằm một mình trên
chiếc giường êm ái, anh nghĩ lại tất cả những gì đã xảy ra trong ngày
hôm nay. Cuộc thi này, rõ ràng anh đã phải chờ đợi nó rất lâu, không
quan trọng chuyện giải thưởng nhưng anh vẫn thật sự cố gắng, vì cô ấy,
thế mà đến cuối cùng lại thành ra thế này. Anh không phải kẻ ngốc nên có thể dễ dàng nhận ra đã có một sự sắp xếp từ trước, và trớ trêu thay bọn anh lại trở thành những con rối bị người ta giật dây. Nghĩ mãi mà anh
vẫn không hiểu làm như vậy họ dc cái gì chứ? Một trò đùa ấu trĩ ! Nhưng
dù sao tối nay anh vẫn rất vui. Nhờ có cuộc thi này khoảng cách giữa anh và Judy đã giảm đi đáng kể, nhất là sau buổi tối hôm nay. Anh đã định
nói ra tình cảm của mình, nhưng rốt cuộc lại chưa thể nói. Bây giờ chưa
phải lúc thích

hợp, còn quá nhiều vấn đề cần anh giải quyết. Hơn
nữa, anh cũng muốn có thêm chút thời gian, cho cả anh và cô… Khẽ mỉm
cười, anh tự nhủ với mình: ” Chưa nói ra, nhưng vẫn hi vọng cô bé ngốc
đó có thể cảm nhận dc thành ý của mình”.

***

Bữa
tiệc chúc mừng nhàm chán ngay trong khuôn viên trường cuối cùng cũng đã
kết thúc. Là nhân vật chính, nhưng Danny lại rời đi đầu tiên. Khó chịu,
thực sự rất khó chịu! Tham gia cuộc thi này dường như đã là một quyết
định sai lầm nhất từ trước đến giờ. Ai mà ngờ dc trong khi anh đã cố
gắng làm mờ nhạt mình đi thì ngôi vị Hoàng tử đó lại rơi đúng vào mình
cơ chứ… Để hơi rượu vang nhanh chóng tan đi, Danny quyết định tự mình đi bộ ra ngoài đường lớn. Xe của anh đã đợi sẵn ở đó. Đi thật chậm , cả
người anh chìm dần trong màn đêm tịch mịch. Không gian yên tĩnh, lạnh
lẽo, chỉ vài đợt gió thổi qua càng làm cho lòng người thêm tê tái. Buồn, tự nhiên rất buồn. Đôi chân anh cứ thế vô hồn bước đi, dần dần, lại đến trước khu kí túc của cô. Anh là người ra về sớm nhất, lúc ở bữa tiệc
anh cũng có nhìn thấy hai cô bạn cùng phòng của cô vẫn đang ngồi tám
chuyện, chắc giờ này cũng chưa về. Vậy, trên đó nhất định chỉ có mình cô ấy… Linh Đan thực ra chỉ là một cô gái rất bình thường, nhưng không
hiểu sao anh lại cứ thích cô như vậy. Cô ấy có một nét gì đó rất quen
thuộc đối với anh, như thể anh và cô đã từng gắn bó rất lâu … Cảm giác
đó …

Điện phòng cô đã tắt, có lẽ, cô cũng đã chìm sâu trong giấc ngủ ngọt ngào rồi. Anh cứ nhìn lên như vậy, rất lâu… Đằng sau cánh cửa ấy
là người con gái trong trái tim anh…

“Ngủ ngon nhé…”

Một chàng trai với đôi mắt nâu buồn đứng lặng lẽ trong màn đêm yên tĩnh

Một cô gái vẫn ngủ thật say không vướng chút muộn phiền

Một chàng trai đi vào giấc mộng của mình với nụ cười còn nở trên môi

Thời gian như ngừng lại

Hãy để gió cuốn đi tất cả những buồn lo

Ai biết được ngày mai sẽ thế nào…

Này người yêu ơi anh về nhé chúc em được ngon giấc, hẹn em đến mai gặp nhau.

Bye! Good night

Tạm biệt người yêu dấu ơi chúc em đêm nay ngủ ngon, mai đây khi em vừa thức giấc

Bình minh trong ánh nắng vàng, ngàn niềm vui sẽ đến với em. Bye! Good night

Rồi ngày mai đây khi vừa nắng lên,

những vui buồn quên lãng.

Niềm vui khắp nơi chờ em.

Bye! Good night

Tạm biệt người yêu dấu ơi

chúc em đêm nay ngủ ngon,

quên đi bao nhiêu chuyện quá khứ

Ngày mai tươi sáng chan hòa,

mặt trời lên cho em tiếng cười.

Bye! Good night

Những dĩ vãng sẽ trôi theo thời gian,

đừng buồn lo âu em nhé,

cho tiếng đêm yên lặng buông

Kìa ngàn vì sao vẫn sáng lung linh

bầu trời và chúc em đêm mộng đẹp

Còn mình anh trên lối về vắng khuya,

đợi chờ em mai đây

trong ti