Tác giả: fairy_galaxies
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1341681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.
ng ở được lệnh di dời để làm một dự án công nghiệp
gì đó. Tất nhiên khoản tiền bồi thường là rất lớn, và đa số những người
dân ở đó đều được sắp xếp chỗ ở mới ở rất xa, thậm chí là tận nước ngoài như người cung cấp thông tin này.
- Tất cả sao? Bên đầu tư công trình đó chịu chơi vậy cơ à?
- Cũng rất khó hiểu chỗ này nhưng ở thời điểm đó người ta không quan tâm nhiều đến vấn đề đó.
- Vất vả cho ông nhiều rồi quản gia Tô.
- Không có gì, phục vụ cho nhà họ Trần là nghĩa vụ và bổn phận của lão Tô mà. – Vị quản gia già khẽ đưa tay lên lau đi giọt mồ hôi vừa rơi trên
trán. Đúng vậy, đó là trách nhiệm. Lão Tô, tên đầy đủ là Tô Lập Sinh
, đã làm việc cho Trần gia đến nay cũng được gần 50 năm rồi. 50 năm
trước, một cậu bé 8 tuổi lang thang ngoài đường trong tiết trời tháng 12 lạnh căm căm, cả người tím tái nằm ngất đi trước cổng nhà Ryan. Trần
thiếu gia lúc đó, cũng là ông nội của anh, thấy vậy liền đưa ông vào
nhà, cho ăn no , mặc ấm, lại còn giữ làm gia nhân trong nhà.Tất cả mọi
người ở nhà họ Trần lúc đó đều hết lòng yêu thương cậu bé Tô bất hạnh,
coi cậu như người thân của mình mà đối đãi nhiệt tình. Cảm kích trước
tấm lòng của Trần gia, Tô Lập Sinh lúc ấy đã thề cả đời sẽ hết lòng
phụng sự cho Trần gia, quyết không hai lòng… Thời gian trôi đi, mới thế
mà đã nửa thế kỉ đi qua… Giờ tuy đã già, nhưng lão Tô vẫn còn có thể
giúp được cho Trần thiếu gia, như vậy cũng là cả một niềm vui lớn rồi.
- Đừng nói thế ông Tô. – Ryan cười, đưa cho lão Tô chiếc khăn tay – Cháu
vẫn luôn coi ông như ông nội của cháu vậy, nên ông cũng đừng coi cháu là thiếu gia này nọ nhé, xa cách lắm.
- Rồi rồi, lão từ lâu cũng coi cậu chủ… à cháu như cháu trai của lão rồi mà.
Rồi lão Tô cũng cười. Nói chuyện với Tiểu Quân, vẫn được luôn vui vẻ như
vậy. Nếu nói thế gian này là bầu trời ảm đạm thì nó sẽ là tia nắng ấm áp xua đi mọi lạnh giá, buồn đau. Trần gia thật có phúc nên đã sinh được
cậu cháu trai vừa có tài vừa có tâm như vậy. Bố mẹ Tiểu Quân hẳn phải
rất tin tưởng và tự hào về đứa con trai này, cho nên cả Trần gia lớn bé
hơn gần hai chục con người, lại thêm công ty lớn vậy mà vẫn du lịch nghỉ ngơi dài ngày bên Anh được. Có lẽ cũng nên tập dần cho Tiểu Quân cách
cai quản cái nhà này là vừa. Haizzz mà sau này cô gái nào được thằng bé
yêu thương sẽ hạnh phúc lắm đây, phải chi lão cũng có cháu gái…
- Lão Tô! Có điện thoại gặp ông này!
- Rồi rồi lão ra đây!
Quản gia Tô hơi cúi đầu chào Ryan rồi đi ra ngoài. Dù sao đây cũng là quy
định, ông cháu gì thì cũng phải tuân theo hết mà. Ryan lại mỉm cười, tay vẫn cầm theo tập tái liệu mà lão Tô vừa đưa. Tựa người vào thành cửa
sổ, anh nhìn ra ngoài trời. Chiều rồi, lại một ngày nữa sắp qua đi… Tất
cả người ở đó đều đã chuyển hết đi rồi sao? Không một dấu vết, thảo nào
Danny không điều tra được quá khứ của mình. Cha mẹ cậu ấy lại có vẻ như
không muốn giúp đỡ con trai… Nói thừa, chứ không thì hẳn cậu bạn Danny
tài giỏi của anh đã tìm lại kí ức của mình từ lâu rồi mới phải. Ryan à,
mày cũng có lúc ngốc quá đi!
Haizzzz cuối cùng thì những ngày học và thi vất vả cũng đã qua. Chúng tôi,
những học viên năm nhất vui vẻ cùng tổ chức một bữa tiệc nhỏ coi như là
ăn mừng với kết quả mà mình đạt được. Đúng là vui quá luôn, tôi, dù hai
tuần trước khi “lâm trận” còn dở sống dở chết với môn toán cao cấp thế
mà trong số các môn thi đấy lại là môn mà tôi đạt điểm cao nhất chứ. Ôi, nói đến vấn đề này thì phải cảm ơn sư phụ Ryan rất rất nhiều. Ha ha, dù học sau các bạn 1 học kì nhưng tôi học hành không thua gì ai đâu nha,
tuy chưa có kết quả xếp thứ tự nhưng với một số “thăm dò” nho nhỏ ít ra
tôi cũng có thể thở phào vì điểm của mình như vậy cũng thuộc “top” trên
rồi. Mà nói đến chuyện thứ bậc thì phải kể đến Susan. Khoảng 1 tuần
trước khi thi cô ấy học như “điên” luôn. Sáng học , chiều học , tối học, thậm chí cả trong mơ cũng thấy nói đến mấy cái công thức lập trình gì
đó (chẳng là Susan học khoa Công nghệ thông tin CT319 mà, p/s: khoa này
rất là “hot” nha, nghe nói điểm chuẩn và điều kiện theo học là cực kì
gắt gao và khó lắm, thế mới biết cô bạn của tôi “khủng” đến thế nào ^^). Có vẻ như Susan rất quyết tâm xếp trong top 10 của trường để nhận cái
học bổng 40000 $ gì gì đó mà “thiên hạ” đang khóa ầm lên. Hầy, tôi thì
chẳng ham mấy cái đó lắm (thực ra chắc gì đã đến lượt mình, cái học viện này toàn là ngôi sao không hà, mình an phận thủ thường chút vậy =.=).
Ngồi rối chẳng có việc gì làm, tôi đem quyển lịch bàn ra ngồi đếm 1, 2,
3,… ha ha còn đúng 9 ngày nữa là tôi được về nhà rồi. Mẹ ơi con nhớ mẹ
quá!!! Bravoooooooooooooo !!!
- Ngậm bớt cái miệng lại cho tôi nhờ!
=.=!!!
- Ai đấy… A, Lia sao tớ tưởng cậu lại ra sân bóng rổ rồi mà?
- Thôi đừng nhắc đến nữa, đau lòng quá hu hu hu.
Nói rồi Lia đem bộ mặt khổ sở đi thẳng vào phòng, sau đó ngồi một chỗ ôm
gối. Chỉ một chữ để hình dung bộ dạng cô nàng lúc này t