Tác giả: fairy_galaxies
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.
nh là vì cái nóng! Tuy không phải người theo chủ nghĩa đa sầu đa cảm, tâm
trạng biến đổi theo thời tiết nhưng với cái nhiệt độ luôn thường trực 40 và nắng chang chang cả ngày thế này, ai mà chịu cho nổi chứ!!!
>”< Vậy mà Minh Minh còn định đi đâu?
- Đừng lo, mình đi rồi về ngay. Cậu lo mà ôn tập cho Đan Đan cho tốt đi, cô ấy mà trượt kì này thì cậu không xong với tôi đâu!
- Ế, sao bắt mình Ryan ôn cho em, anh cũng phải có trách nhiệm nữa chứ?
- Hả?
- Môn triết này khó hiểu quá, Minh Minh phải làm thầy ôn Triết cho em!
- Ha ha – Ryan cười lớn – Danny à, môn Triết này quả thực rất khó nhằn, tôi chịu rồi, phải phiền cậu thôi.
- Hai người…
- Minh Minh… – Tôi cố kéo dài giọng mè nheo, xem thử coi cái chiêu này có tác dụng không đây.
- Được rồi, được rồi lát về anh dạy. Thôi anh đi đây!
- Uhm, Pi pi Minh Minh!
Minh Minh đi rồi, trong phòng chỉ còn lại tôi và Ryan. Yên tĩnh, yên tĩnh…
- Ryan này!
- Sao?
- Lúc nãy hai anh nói chuyện gì đấy?
- Chuyện gì?
- Ừ thì cái gì mà cùng chung suy nghĩ…
- Ngốc như em có hiểu được không ?
- Ai nói em ngốc! >”<
- Hưm hưm.
- Anh hắng giọng cái gì, nói em nghe đi!!!
- Làm xong chỗ bài này đi rồi anh nói.
- 10 … 10 bài, thế thì làm đến bao gi
ờ mới xong?
- Nếu không muốn rớt xuống 99747…
- Hu hu biết rồi mà, em làm ngay đây.
Tôi “đau đớn” ngồi làm bài, trong khi Ryan nhởn nhơ đọc tạp chí. Hừ
>< có thầy nào mà thế kia không chứ!!! Mà ai bảo anh ấy hơn tôi
những hai tuổi. Học viên năm ba rồi, đầu không phải, cuối cũng chưa… Mới vào năm không phải học hành nhiều sướng thế còn gì ! Chẳng bù cho mình, thi với chả cử, không được còn bị đẩy xuống lớp lưu ban nữa chứ TT^TT
Những kẻ “không – bình – thường” kia sẽ làm gì mình đây? Không được
không được! Phải học thôi…
***
- “Ha ha, anh chàng đẹp trai cũng có khi chủ động thế này đấy!”
- Nói đi, có phải là trò của cô không?
- “Trò gì? Anh hỏi kì vậy?”
- Đừng giả vờ nữa! Chuyện thi khảo sát và xếp loại học viên năm nhất là thế nào?
- “À, cái đấy là chủ trương của nhà trường. Ông ngoại cũng mới nói qua
cho em thôi. Nếu thắc mắc gì thì anh lên phòng chủ tịch mà hỏi ấy.”
- Tôi sẽ xác minh lại chuyện này, và nhân đây cũng nhắc lại một lần nữa
cho cô hay: Thái Trúc Vy, nếu cô dám làm tổn hại đến một sợi tóc của Đan Đan thì tôi sẽ không để yên cho cô đâu!
- “Không để yên thì anh sẽ làm gì được em chứ? Mà anh vừa gọi em là gì? Thái…”
- Là cô bé 6 tuổi của Thái gia 13 năm trước đúng không?
- “Anh…”
- Tôi đã nhớ lại tất cả rồi. Cũng phải cảm ơn vì cô đã tự nhận mình biết
hết mọi chuyện quá khứ của tôi, nếu không thì sao tôi đoán ra thân phận
thật của cô chứ!
- “Anh…”
- 13 năm trước cô xô ngã Đan Đan, tôi có thể tha thứ, nhưng bây giờ thì nhất định là không đâu!
- “Anh! Anh…”
Tút tút tút
Danny tắt điện thoại một cách dứt khoát! Dù Trúc Vy có nói thế nào thì anh
vẫn chắc chắn chuyện này có bàn tay cô ta nhúng vào. Tô chủ tịch là
người công minh, nhưng lại cũng là một người ông yêu thương cháu gái
mình hết mực. Ai dám đảm bảo ông ấy sẽ không vì chút năn nỉ của Trúc Vy
mà tắc trách một lần chứ? Một bên là cháu gái yêu, một bên chỉ là một cô học viên nhỏ bé bình thường… Trái đất quả nhiên là tròn thật, không ngờ 13 năm sau anh lại gặp cả Đan Đan và Trúc Vy ở đây, ngôi trường Royal
danh giá này… Với Đan Đan thì đó là niềm vui, nhưng còn Trúc Vy, cô gái
nham hiểm đó thì… Cô ta giống hệt Thái phu nhân ở thủ đoạn và dã
tâm…Nghĩ đến đây anh không khỏi lo lắng cho Tiểu Đan Đan của mình. Đúng
như lời Ryan, cô bé đó vẫn ngốc nghếch và lương thiện như ngày nào… Môi
trường này phức tạp như vậy, cô ấy tồn tại sao được đây?
Part 4: Có những thứ không thể mãi tin tưởng
- hu hu hồi hộp quá! – Tôi nhận lấy chiếc khăn từ Danny, cố gắng lau những giọt mồ hôi trên trán đang thi nhau “dàn trận” =.=
- Chưa thi đã lo thế này thì lát làm nổi bài không?
- Nhưng mà…
- Thôi nhé, bây giờ em hãy hít thở thật sâu, rồi bước vào phòng thi một cách đầy khí thế xem nào!
- Em biết rồi…À, nhưng Ryan đâu rồi anh?
- Uhm, không biết nữa, từ hôm qua đến giờ không liên lạc được với cậu ta. Em cũng vậy à?
- Há, thế mà em còn tưởng anh ý định dành bất ngờ gì đó cơ…
- Bất ngờ?
- Vâng, anh ý nói là nếu em vượt qua kì thi này anh ý sẽ có quà thưởng cho em mà!
- …
- Minh Minh!
- Hử?
- Còn anh thì sao?
- Sao là sao?
- Quà ý!
-Thi đỗ đi rồi hãy đòi quà cô nương!
- Anh hứa đi đã! Ngoắc tay nhé! ^^
- Rồi, anh hứa!
Vẫn là thói quen cũ, mỗi khi hứa hẹn điều gì hai chúng tôi đều ngoắc tay
nhau. Không hiểu sao chỉ khi ấy tôi mới có cảm giác chắc chắn…Giờ thì OK rồi, chỉ