Tác giả: lolila
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.
Ông Tiền nhìn vợ, rồi đưa mắt ra nhìn xa xăm...
-Dù gì người đi cũng đã đi rồi...Thằng bé tội nghiệp.
*********
-Di à!_Giọng con nhỏ Thuỷ Tiên đầu giây bên kia cứ róng lên làm như giọng nó nhỏ lắm vậy.
-Ừm! tao đây! Nhưng mày làm gì mà la dữ vậy!_Nó giật mình đưa chiếc
điện thoại ra xa, cái giọng nói rất chi là nhỏ của con bạn lại hét lên.
Mặc dù không để chế độ loạ ngoài nhưng xem chừng giọng của con bé không
nhỏ chút nào cả, có thể làm cái loa phát thanh cho cả vùng biển này nghe luôn quá...hêhehe..^^
-ôi! Tao mừng quá! Cái con nhỏ này...Mày ra đó học rồi thì quên tụi tao luôn hả! Không gọi điện lấy một lần.
Nó áp tai vào điện thoại, bây giờ thì có lẽ giọng của cô bạn đã dịu lại hẳn.
-Đâu có! Không phải năm trước tao có về chơi với tụi bay là gì! Năm
này học còn phải chuẩn bị thi đh nữa nên cũng không có thời gian mà.
-Êc! Mày thì học làm gì! học giỏi như mày có đi thi trên trời mới rớt thôi.
Giọng cô bạn nhỏ cong cong lên, sau có tiếng cười phát ra đầu giây bên kia...
-Mày giỡn tao đấy hả! tao gặp là cho mày chết nhá!_Nó trợn tròn mắt vẻ đe doạ.
-hêhê...mày làm gì giết được ta! Mày và tao đang ở cách nhau cả một
ngày đi xe đấy nhá...chưa kể là mày đi xe đạp...hôhô...^”^
-Tao chỉ cách mày có mấy đoạn đường nhựa thôi à!_Giọng nó tỉnh bơ.
-cái gì..._cô bạn bên kia hét lên.. Hình như nó cảm thấy cô bạn của nó đang nhảy dựng lên vì bất ngờ.
-Tao đang ở nhà.
-Nhà mày á.
-ừm!_Nó lại phải đưa chiếc điện thoại ra xa, tránh xa cái giọng hét lên hồ hởi của Thuỷ Tiên ở giây bên kia.
-Thế mày về lúc nào? Sao không báo tao một tiếng...
-ừm tao về hai hôm rồi. Nhưng tối nay mới báo vói mày nè. Vì bố tao
làm phẫu thuật nên chưa kịp điện cho tụi mày. Đến bây giờ thì khá ổn
rồi.
-Bố Tiền phải phẫu thuật à! tụi tao không biết...
Cái giọng đầu giây bên kia lúc nãy còn oai oái bây giờ khi nhắc đến
bố nó thì trùng xuống. Cũng đúng thôi. Vì hồi đó cứ mỗi lần tụi này về
chơi là bố nó lại đi hái biết bao là trái cây ở vườn nhà bác Tâm cho tụi nó nhấm nháp nên tụi này xem bố nó như “bố nuôi”...Haha...tụi nó còn
kết nghĩa chị em nữa chứ. Cón chưa kể cứ mỗi lần về nhà là lại gọi bố nó như vậy một “BỐ Tiền”, hai cũng “bố Tiền:”Lần đầu nó thấy phát bực vì
có người tránh bố của nó. Nó vẫn nhớ mãi cái câu mà tụi này nói: “Bố mày như vậy giữ một mình làm gì. Chia cho chị em với chứ”. Làm như bố nó là bánh kẹo á!
Nhưng mà vui...
-Không sao! Khi nào vào thăm cũng được với lại tụi bây cũng bận mà. mỗi đứa một trường sao tụ tập lại được.
-mày nói gì thế! Tụi tao vẫn thường hay đi chơi đấy. Chỉ có mày là lớ lờ lơ tụi tao không à!
-Thì tao ở xa mà._Giọng nó trùn xuống vẻ giãi thích. Xem lẫn tiếc rẽ.
-À! Mày biết tin gì chưa...
-Tin gì?_Nó khẽ nhăn mặt “ con nhỏ này nói thì nói luôn đi, còn làm ra vẻ. Vốn biết nó mới về đã liên lạc với ai đâu”
-Mày nhớ con Ngọc chứ?_giọng Tiên vẻ quan trọng.
-Con nào..._Nó cố lục lại trí nhớ nhưng mãi vẫn không ra.
-Cái con nhỏ Bích Ngọc học cùng lớp mình ý! Cái con nhỏ mà chúng ta
thường gọi là “Hắc Ngọc tiểu thư” ý!..._Giọng Tiên cố nhấn mạnh từng
chữ. Kèm theo vẻ chế diễu.
-ak... “Ngọc đen” đó hả?_Giọng nhó khinh khỉnh khi nhắc đến cái con
nhỏ mà mấy năm trước học Sơ trung với nó. Cái con nhỏ mà nó không bao
giờ quên được. Có chết nó cũng phải mang cái tên con nhỏ “hắc ma” đó lê
thiên đường.
*Năm học Sơ trung cuối cùng (Lớp 9)
Hôm đó đúng vào ngày diễn văn nghệ toàn trường, cùng là chúc mừng ngày thành lập trường.
Bước chân nó hí hửng nhún nhảy thành điệu nhạc vào phòng thay đồ của nhóm diễn kịch. Nhóm diễn kịch của nó hôm nay diễn vở : “Bạch tuyết và
bảy chú lùn” và tất nhiên nhân vật Bạch Tuyết chính là nó rồi. Vì ở
trong nhóm nó là người có tài năng nhất kaka...
Chiều qua nó đã ngăm nghía bộ váy của Bạch Tuyết được chị của nhỏ
Tiên đang học khoa thiết kế thời trang vẻ mẫu và may rất tỉ mỉ. Nên hết
cỡ chê. Nó đưa tay chạm vào mấy chiếc kim tuyến lấp lánh ở phần chân váy được ánh sáng bên ngoài cửa sổ chiếu vào nên càng sực rỡ hơn.
Đẩy chiếc cửa tủ đã ố vàng trong phòng. Chiếc tủ mà hôm qua vừa xem xong chiếc váy nó đã cất vào đó.
Hai mắt nó mở to ra...Bên trong chiếc váy đã biến thành một đống dẻ
vụn, và bên cạnh còn đặt một chiếc dao rọc giấy cỡ nhỏ. Nó vội cầm lấy
chiếc dao rọc giấy lên, rồi cầm một miếng vài trong phần chiếc váy đã
rách toe tua thành nhiều mảnh. Hai má đỏ lựng lên vẻ tức giận.... ‘ai đã làm ra chuyện nay...” ...“Hôm nay là ngày diễn mất rồi?”...
Trong đầu nó đang rất choáng váng thì bên ngoài cửa vọng vào tiếng
cười khanh khách ma quái của một con nhỏ không phải xa vời gì với nó.
Nó quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa, trên tay vẫn nắm chặt lấy mảnh vải và chiếc dao rọc giấy.
Khuôn mặt xinh đẹp của con nhỏ có vẻ ma quái hiện ra sau thanh cửa.
N