Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Thích Cậu! Nhỏ Rắc Rối!

Mình Thích Cậu! Nhỏ Rắc Rối!

Tác giả: lolila

Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015

Lượt xem: 1341921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.

hắn tham lam suốt thường gian qua...(ac...=>dê)

-Ngày mai mình về nhá!_Giọng Di cất lên làm hắn hơi giật mình. Hắn nghiêng đầu nhìn Di.

-Không thích ở đây chơi nữa à?_Hắn hỏi.

-Không phải. Sắp thi tốt nghiệp rồi. Làm sao mà nghỉ lâu vậy được.
Ngày mai là chủ nhật rồi. Mình về nhà. Thứ Hai đi học...Còn kiến thức
của một tuần nữa. Phải học thôi...Nhất là cậu ấy..._Di cúi đầu tính
toán.

-Thôi cũng được. Càng an toàn...hihi_Hắn gật đầu. Mặc dù muốn tránh
cái chuyện học hành ở đây tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc nhưng cái
quang trọng vẫn là chuyện sảy ra vào chiều hơm qua...Hơi có chút nguy
hiểm.

-An toàn gì?_Di đưa mắt khó hiểu nhìn hắn.

-Haha...không có gì...Thôi xem phim đi. Mai vào viện ròi chiều mai về.

-Umk!_Di gật đầu. Vừa xem phim vừa nghịch ngợm ngón tay đang ôm chặt lấy cô của hắn.

Hắn có cảm giác thật hạnh phúc.

*******************************

-Bố khi nào con về thăm bố lại nhá! Bố phải cố dưỡng bệnh tốt há._Nó ôm chầm lấy bố nó. Cúi đầu thút thít.

-Con nhỏ này!_Bà Liên ôn tồn mắng con gái.

-haha...Lên lại trên ấy thì phải cố gắng học tốt vào con. Còn thi
đại học nữa đấy. Khi nào thi xong thì về đây chơi với bố._Ông Tiền khẽ
đập vào vai nó nhắc nhỡ.

-dạ!_Nó buông ông ra vẻ lưu luyến. Hai mắt nó đã đỏ hoe từ bao giờ. Huhu...nó không muốn xa người bố thân yêu đâu.

-Nhờ cháu chăm sóc con bé nhé?_ông tiền đưa tay lên xoa đầu con gái. mỉn cười nhìn Phi vẻ nhờ cậy.

-Vâng! Chắc chắn rồi ạ!_Phi nhìn ông Tiền cười cười. Rồi đưa mắt nháy nháy điệu nghệ với nó.

-Cậu chủ! Nấu con bé có điều gì không phải với cậu thì cậu cứ điện
thoại nói với tôi. Trong thời gian qua tôi không lên đó được nên con bé
thay tôi. Nhưng khoảng mấy tuần nữa tôi sẽ về lại làm._Bà Liên dịu dàng
nhìn Phi.

-Dạ! Bác không cần lên sớm vậy đâu ạ! Việc nhà cậu ấy làm rất tốt!

-Vậy cũng không được! để mấy tuần nữa tôi thu xếp rồi lên.

-Không cần..._Phi chưa nói hết câu đã bị cái véo mạnh của Di làm cho im bặt.

-Bố mẹ ở lại mạnh khoẻ! Con qua nhà bác Tâm một chút ạ! Trưa con lại ghé vào.

Nó cười cười kéo tay Phi đi nhanh ra khỏi phòng bệnh. Trừng trừng nhìn cậu bạn.

-Cậu điên à! Muốn mẹ biết hả?_Nó cố gằng từng chữ.

-Càng tốt!_phi khoanh hay tay trước ngực nói vẻ bình thãn. Ánh mắt hơi gian gian như tính toán điều gì đó.

-cậu..._Giận xanh mặt.



Chương 22: Chỉ Mới Bắt Đầu...



-Nó đi ròi!_Toàn đánh mạnh vào bả vai của anh. Cái cảm
giác đau do bị đánh không thể khiến cho anh quên đi nỗi đau nơi trái tim mình. Có thật anh nên bỏ cuộc không? Người ta nói .Khi yêu một người sẽ cầu chúc cho người đó hạnh phúc như sao trong lúc này đây anh lại không làm được.

-Này thằng kia! Nghe tao nói gì không vậy hả?_Toàn tức giận.

-..._anh không để ý thằng bạn mà vẫn tiếp tục theo đuổi cái suy nghĩ của bản thân. Chìm đắm trong nỗi đau thấu tim mà không thể dứt ra được.

-Đik m! Mày định làm gì vậy hả? Đừng có giống thằng điên như
vậy!_Toàn nổi khùng nhìn anh bạn của mình. Cảm giác sao lại thấy thương
thằng này quá chừng. Buông lời **** rủa tục tĩu một câu. Thật ra nói mấy từ này cũng không phải là thói quen của anh. Chỉ có điều khi thật sự
bực mình vì kìm nén quá lâu Toàn mới xả ra như vậy.

Toàn bực mình khi nhìn thấy thằng bạn của mình trong mấy ngày qua
luôn có tâm trạng như một kẻ mất hồn và bất lực như vậy. Một thằng con
trai luôn tự tin vào bản thân mình, luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý mà trong lúc này lại biến thành kẻ đang tìm cách trốn chạy với bí mật 10
năm qua hay sao.

-Tao không sao! Mày về đi!_Anh ngẩng đầu nhìn cậu bạn có ánh mắt như muốn đập vỡ bất cứ đồ vật nào có trong căng phòng này. Anh biết Toàn
quan tâm đến anh...nhưng chuyện này không phải nói bình tĩnh giải quyết
là có thể bình tĩnh được.

-Mày nói cho tao biết! Ruốc cuộc thì mày định làm gì hả thằng kia?_TOàn tức giận khi thấy vẻ mặt tiều tuỵ của Long.

-Không làm gì cả? Chuyện này đâu phải tao nói làm gì là làm được
đâu!_Long cúi đầu. đưa tay lên nắm lấy mái tóc mệt mỏi vuốt ngược ra
đằng sau.

-Thì mày cũng phải nói với con bé chứ! Làm gì mà hôm qua để thằng nhóc đánh cho sức môi mà còn bày đặc yêu nó những 10 năm.

-Mày không nói thì người ta bảo mày câm à!_Anh tức giận hét lên.

-Kệ mày tao về!_Toàn lắc đầu nhìn thằng bạn. Đã lâu ròi anh không
thấy nó tức giận như vậy. Trừ cái việc cách đây ba năm về trước.

*********

-Mày dừng lại đi! Đánh nữa là nó chết đấy!_Cậu bé Toàn mặc đồng phục
của học sinh cấp ba nhăn nhún bám đầy bùn đất vì vật lộn đánh mấy thằng
đang nằm liệt sĩ một góc đưa tay kéo thằng bạn đang tức điên đánh cái
thằng chọc ghẹo nhỏ Di trên đường về nhà, làm nhỏ ta khóc lên khóc
xuống.

-Bỏ tao ra!_Long hét lên. Hất mạnh tay Toàn ra. Đánh tới tấp vào mặt
thằng đó. Khiến mặt thằng đó toàn là máu răng mũi lẫ