Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
Tác giả: kakatiti88
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.
ng khóc cứ lớn dần lớn dần. Còn Thiên Tư thì đứng ngây người ra. Vì hối hận ư, hay vì cảm thấy có lỗi, hay vì quá ngạc nhiên? Cậu ta nhìn chằm chằm vào chỗ cơm vương *** dưới đất,
chỉ thấy toàn là cơm, rau,… những món ăn bình dân. Không phải những cánh gà, những miếng trứng cuộn, hay những miếng thịt xông khói cao cấp,
những miếng sushi như thường ngày vẫn thấy anh Thiên Tứ ăn trong xuất ăn trưa của mình. Cậu ta không thể đoán được tại sao trong hộp cơm Du Du
lại toàn những đồ ăn như vậy. Trong tình huống này, theo tính cách của
Thiên Tư, cậu ta không thể xin lỗi, vì không thể nào “rửa” được tội nữa. Du Du gạt nước mắt, nhìn một ánh mắt căm thù, nó đứng lên bỏ đi thì cả 2 lại một lần nữa bàng hoàng khi trước mắt họ, một đám học sinh đã tụ tập tự nãy giờ và chứng kiến cái cảnh vừa rồi, nước mắt Du Du lại trào ra
nức nở, nó bỏ chạy khi thấy trước mặt mình là Thiên Tứ…
***
Du Du buồn bã về lớp trong tiếng đồn đại của mọi người. Có lẽ mọi người đã phát hiện ra nó là người làm ở INNO. Đông Nghi và Nobu lại gần nó:
- Cậu đừng buồn, nhiều cô gái đã bị từ chối lắm rồi!
- Cậu nói sao?
- Cũng có khá nhiều cô gái tình nguyện nấu bữa trưa cho hotboy và bị từ
chối, nhưng Thiên Tư làm vậy thì hơi quá đáng thật, không nhận tấm lòng
của cậu thì thôi, sao lại hất đi như vậy?
Mắt Du Du cứ trố tròn vì những câu nói của Đông Nghi và Nobu. Thì ra mọi
người đã hiểu lầm nó là fan hâm mộ của Thiên Tư, hẹn Thiên Tư ra để đưa
bữa ăn trưa tự tay nấu, theo kiểu mấy cô gái trên phim hay nấu đồ ăn cho người mình thích. Nghĩ đến sự hiểu lầm của mọi người lại càng làm cho
nó thêm bực tức, nó mà có chút cảm tình với cái tên gian ác đó chắc trời sập mất. Nhưng mặc kệ, để mọi người hiểu như vậy có lẽ sẽ tốt hơn.
- “Người khác hiểu thế nào cũng được, nhưng các cậu là bạn mình nên mình
muốn giải thích, bữa ăn trưa đó không phải mình nấu, mà mình cũng không
hề thích Thiên Tư, ngược lại là ghét cay ghét đắng, không đội trời
chung”. Du Du nói trong sự giận dữ. Bây giờ chỉ cần nghe cái tên Thiên
Tư là nó cảm thấy như lửa nổi trong lòng.
- Vậy vụ hộp cơm đó là sao?
- Để sau này mình có dịp sẽ giải thích.
- Nhưng thật sự cậu không thích Thiên Tư chứ?
- Đã nói là không bao giờ có chuyện đó mà!
- Vậy thì mình yên tâm rồi.
Đông Nghi thở phào, ánh mắt của cậu ta có vẻ lạ, Du Du và Nobu bu lại hỏi ngay:
- Tại sao lại yên tâm, có vấn đề gì à, cậu nói cho mình biết đi!
- Vì mình thích Thiên Tư…
- Hả hả..
Cả Nobu và nó đều há hốc mồm đầy ngạc nhiên. Mọi chuyện lại rắc rối rồi đây!
Hôm nay bà chủ đi công tác về, sớm hơn dự định. Nó nghe kể bà chủ vừa về
đến nhà, vẻ mặt đầy lo lắng, đã lên phòng Thiên Tư. Đúng là quý tử có
khác! Mà cái tên Thiên Tư có bị làm sao đâu, hắn khỏe như voi ấy, đủ sức để đương đầu với Du Du, chứng tỏ hắn mạnh lắm. Lòng nó cũng nặng trĩu,
vì chút nữa dọn dẹp, thế nào cũng phải đối mặt với tên “quỷ” đó, nhưng
điều nó lo lắng hơn là Thiên Tứ, không biết cậu ta sẽ nghĩ gì khi thấy
Du Du nhặt từng cụm cơm trong sự nhục nhã như vậy? Nghĩ đến đây, Du Du
càng tức tên Thiên Tư, tại hắn tất cả, tại hắn. Nhưng may sao nghe chị
Uyển Thanh bảo sau khi gặp mẹ, cậu chủ Thiên Tư đã ra ngoài ngay vì có
việc. Hắn có một chiếc moto, để có thể đi lại một cách riêng tư. Cũng
may mà hôm nay hắn bận việc nên Du Du không phải đối đầu, chứ nếu mà
giáp mặt nhau bây giờ, không biết nó sẽ làm gì hắn ta nếu bất chợt lòng
căm thù “dâng trào”, dám có thể là một mũi dao lắm! Du Du lau lau dọn
dọn, vừa lầm bầm nguyền rủa. Bất chợt Du Du thấy tấm hình trên bàn, mà
ngày đầu tiên vào phòng này nó đã thấy, tấm hình lại bị úp lại, mặc dù
đã vài lần Du Du lật lên và để ngay ngắn. Nhìn thấy tên đáng ghét trong
tấm hình, Du Du đưa nắm đấm trong không trung, nhưng rồi lại buông
xuống, bởi trong tấm hình đó, hắn đang cười, nụ cười y hệt Thiên Tứ, mà
có khi…lại còn đẹp hơn nữa, rất dịu dàng, vô tư và dễ thương. Bên cạnh
là một cô gái xinh. Họ đẹp đôi thật, nhưng sao Du Du không bao giờ nghe
ai nhắc đến cô gái đó, và sao không thấy cô gái đó xuất hiện, nhìn hình
thấy họ khoác tay nhau rất thân thiện, chứng tỏ cô gái này là một thành
phần quan trọng, mới có đủ sức làm cho Thiên Tư cười, một nụ cười mà nó
chưa bao giờ thấy kể từ khi đến đây. Hay này cô gái này đã xảy ra việc
gì, hay là đã bỏ đi? Càng nghĩ càng tò mò, rồi nó chợt phát hiện mình đã can dự quá nhiều:” Việc gì phải quan tâm đến hắn chứ?”. Nói rồi, nó úp
tấm hình xuống, mà không thèm lật lên ngay ngắn như mọi lần. Ngoài
đường, chiếc moto cứ đảo qua đảo lại khu phố, chạy vòng vòng nãy giờ,
không ai nghe rõ tiếng chàng thanh niên trẻ đang lầm bầm: “Không biết
giờ này đồ nhà quê dọn phòng xong chưa để mà về nữa!”…
***
- Bà KhaLy này, cho cháu hỏi vài câu nhé!
- Vâng, cậu cứ hỏi đi, cậu Thiên Tứ!
- Bà là người thường ngày chuẩn bị cơm trưa cho chúng cháu đúng không?
- Vâng, có gì không ạ?
- Vậy bà có chuẩn bị