Tác giả: kakatiti88
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.
nó bây giờ biết được rắc rối nó
đang phải gánh chịu, mà nó không biết kể với ai.
- Hôm nọ mình nghe tiếng đổ vỡ ở phòng Thiên Tư.
- Mình rất muốn mua lại đền cho cậu ta.
- Thiên Tư rất quý chiếc khung hình và tấm hình trong đó. Đó là kỉ niệm
của người trong hình tặng cho nó. Bởi vậy, việc mất cái khung hình hay
tấm hình đối với nó rất quan trọng.
Quả thật, cái khung hình tuy không giá trị gì, nhưng đó là kỉ niệm đáng quý của Thiên Tư, vậy mà chỉ vì cái tính hậu đậu của nó, mà nó làm cho cậu
ta bị tổn thương. Nó cảm thấy có lỗi vô cùng.
- Vậy là lỗi hoàn toàn do mình rồi. Nhất định mình sẽ tìm ra cái khung hình giống hệt như vậy để mong cậu ấy tha lỗi.
- Nếu không lầm thì cái khung hình đó được bán ở phố Hàn Tây.
Ánh sáng như xuất hiện sau những ngày tối tăm. Thiên Tứ quả thật là vị thần may mắn, luôn luôn xuất hiện khi nó cảm thấy không lối thoát. Lúc này
nó đã biết được nơi bán loại khung hình đó, và có lẽ lòng nó sẽ nhẹ đi
bớt, mặc dù nó biết cái khung hình sẽ chẳng thay thế được gì. Nhưng sự
thành tâm của nó, nó không tin Thiên Tư không siêu lòng chút nào.
- Cám ơn cậu, Thiên Tứ. Cám ơn cậu rất nhiều. Ngày mai mình sẽ đến đó. Cám ơn.
Tan học, nó vội vàng đến phố Hàn Tây và đi khắp các cửa tiệm ở đây. Nhưng
không dễ như nó nghĩ, ở đây có quá nhiều cửa hàng. Nó chạy lần lượt các
cửa hàng, cố gắng kiếm cho được cái khung hình đó. Lân la nhiều nơi,
cuối cùng, may mắn cũng mỉm cười với nó, còn duy nhất một cái khung hình ở cửa hàng mà nó đang tìm. Nó cầm lên và reo hò trong sung sướng.
- Cuối cùng cũng tìm được mày rồi!
Mọi người trong cửa hàng đều quay lại nhìn nó, có vẻ như nhìn một người
không bình thường. Nó mới nhận ra mình làm hơi “quá”, nhưng vẫn tung
tăng ra tính tiền, như vừa vớ phải món đồ có 1 không 2 vậy. Chợt hoảng
hồn khi nhìn lên đồng hồ ở cửa hang, nó hét thật to: “Trời ơi”. Một lần
nữa, cả cửa hàng nhìn nó bằng ánh mắt sợ sệt. Ai cũng như muốn hỏi: Phải chăng đây là một bệnh nhân tâm thần vừa xuất viện? Nó cuống cuồng,
không cần biết phản ứng của mọi người, chỉ cần biết là đã quá trễ, và
lời nhắc nhở của bà Khaly thì đang hiện rõ từng chữ trong đầu nó. Nó cầm cái khung hình chạy thật nhanh, nhưng trong lòng cảm thấy rất vui.
***Tại INNO Gia, Uyển Thanh lo lắng, đi ra đi vào. Vừa lúc đó thì Thiên Tứ từ trên lầu đi xuống.
- Có chuyện gì vậy?
- Dạ đã tối rồi mà vẫn chưa thấy Du Du về thưa thiếu gia, mà ngoài trời lại sắp mưa to nữa chứ, không biết có sao không?
- Liên lạc với cô ấy xem sao?
- Du Du không có điện thoại!
Thiên Tứ cau mày, suy nghĩ, cậu ta nhớ những lời đã nói với Du Du ngày hôm
qua, về Hàn Tây, về khung hình. Không kịp suy nghĩ thêm, Thiên Tứ lao
vào gara lấy chiếc moto và lao về phía cánh cổng cao cao trong sự kêu
gọi của mọi người.
- Cậu chủ, cậu đi đâu vậy? Cậu chủ…
***Dường như ông trời rất thích quay lưng lại với Du Du. Chưa kịp rời cửa hàng
thì trời mưa tầm tã. Nó có thể lội mưa đi về, nhưng vì sấm sét khá to,
nó không dám lao vào. Vừa đứng đợi, vừa lo lắng. Nó không nhớ số điện
thoại ở nhà, không biết làm cách nào báo tin cho chị Uyển Thanh, bà
Khaly chắc sẽ rất thất vọng về nó. Bụng nó đang rên lên inh ỏi, vì từ
chiều đến giờ chưa được ăn gì. Nó đứng dưới mái hiên của cửa hàng. Vừa
lạnh, vừa tối, vừa đói, tự dưng nó cảm thấy tủi thân vô cùng. Nếu bây
giờ nó ở Đum Cha, thì có lẽ bố mẹ nó sẽ rất lo lắng và đi kiếm nó ngay.
Nhưng còn ở đây, không ai quan tâm đến nó. Có khi nó về trễ như vậy sẽ
còn bị mắng và bị phạt nữa, sẽ chẳng ai lo lắng và đi kiếm nó. Nó ngồi
thụp xuống, nép mình vào sát vách để ấm hơn, và nhắm mắt lại, nhớ về
những ngày ấm áp ở Đum Cha mà thấy buồn vô hạn.
- Tại sao lại ngồi ở đây vậy, về nhà thôi!
Du Du không tin vào tai mình, nó vội vàng ngẩng lên khi nghe một giọng nói quen thuộc. Nhưng nó buộc phải tin vào mắt mình, là Thiên Tứ, là cậu
chủ của nó, và điều quan trọng là đang đứng bên cạnh nó, toàn thân ướt
sũng. Tự dưng trong lòng nó trào lên một sự xúc động không thể tả. Nó
không ngờ, trong giây phút tưởng chừng như cả thế giới, kể cả ông trời
đều bỏ mặc nó, thì vị hoàng tử của nó lại xuất hiện, Thiên Tứ không ngại mưa mà vẫn đến tìm nó. Nó không thể nói nên lời nào lúc này, mà tự dưng chỉ biết đứng khóc, khóc thật lớn, như thi với tiếng mưa. Thiên Tứ sững sờ khi không có sự chào đón nào từ Du Du, ngược lại, một cô gái lại
đang khóc trước mặt cậu ta, gương mặt Thiên Tứ nhăn nhăn, tiến lại gần
Du Du.
- Thôi nín đi nào, mọi người ở đây tưởng tôi làm gì cô bé đó!
Du Du đang khóc, nhưng nghe những lời nói đó thì lại bật cười. Vừa khóc
vừa cười, nó quay đi để giấu khuôn mặt khó coi lúc này, làm cho Thiên Tứ cũng phải bật cười. Thật ra trong lòng nó đang rất vui, vui vì vẫn có
người nghĩ đến nó lúc này, và đặc biệt đó lại là người nó rất mến, thiếu gia Thiên Tứ…
Du Du vào nhà, chị Uyển Thanh vội vàng chạy ra, vẻ mặt rất lo lắng.
- Trời