pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Muốn

Rất Muốn

Tác giả: Vô Danh

Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015

Lượt xem: 1342502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.

ng là một người phụ nữ tốt và may mắn. Cô ấy có niềm
vui, có cuộc sống riêng của mình. Tất cả những thứ của Như Phương đều là những thứ mà Kim Ngân khao khát. Cô đã từng mơ tới chuyện mình sẽ có
một căn nhà ấm cúng, có chồng, có những đứa trẻ dễ thương …Sau đó, hằng
này Kim Ngân sẽ nấu cho bọn họ những món ăn thật ngon. Sẽ thắt cà vạt
cho chồng vào một buổi sớm. Sẽ kể những câu chuyện cổ tích đầy ước mơ
cho bọn trẻ vào mỗi tối. Cô sẽ làm rất nhiều thứ…

Tuy nhiên, tất cả những ước muốn ấy đều chỉ dừng lại ở “ước muốn”. Cô không có cách nào biến nó thành hiện thực được. Khao khát vẫn chỉ là
khao khát mà thôi.

Đức Trung nhìn Kim Ngân. Anh siết chặt lấy tay nắm của hành lý. Anh
đang làm gì thế này? Mười năm trước, biết cô đem lòng yêu Vĩnh Khanh,
biết mình là kẻ chậm chân đầy tiếc nuối, anh đã buông tình cảm của mình
xuống rồi giấu vào trong góc khuất của tâm hồn. Nhưng sao lúc này, lúc
biết cô cũng đã buông tay với tình cảm, anh lại muốn chạy đến ôm cô?

Anh cảm thấy mình thật đáng ghét.

Nhưng anh có cái lý của riêng mình. Anh không muốn Kim Ngân phải sống trong cô độc nữa. Gần mười năm trước, ngày đi du học, anh đã những
tưởng mọi chuyện rồi sẽ trở về theo đúng guồng quay của nó. Nhưng mười
năm sau, mọi chuyện không những không bình thường trở lại mà càng ngày
càng rắc rối hơn.

Đức Trung thở dài, cái thở dài của anh mang đầy những suy nghĩ của bản thân. Anh nói:

- Để anh đưa em về nhà. Sau này chẳng biết có còn cơ hội gặp lại nữa
hay không, khó khăn lắm chúng ta mới gặp được nhau. Sao em phải hà tiện
một chút thời gian dành cho anh như thế?

Kim Ngân cúi đầu cười khổ. Đúng là Đức Trung, trong mọi tình huống,
anh đều có cái lý của riêng mình. Còn cô thì chỉ biết sống cho người
khác, nhìn người khác mà sống. Ngay cả một thành rào bảo vệ cho bản thân cũng không có.

- Được, vậy chúng ta đi thôi. – Kim Ngân nói.

Bước theo Đức Trung ra khỏi bến xe, trong lòng cô chợt trào lên mỗi
nỗi bâng khuâng. Nhìn vào dòng người tấp nập trước mắt, đắm chìm trong
ánh nắng tháng chín, cô bỗng thấy bản thân nhỏ bé biết bao.

Phận cô là phận lênh đênh. Tựa như một con thuyền đang lạc giữa ngàn
con sóng. Chẳng biết có còn nhìn thấy đất liền nữa hay không.

Kim Ngân ngẩng mặt lên nhìn trời thu trong xanh, trái tim như lơ lửng giữa bầu trời ấy. Tiếng còi xe vang lên bên tai, tựa như những âm thanh đệm lòng đầy rời rạc.

Trước khi bước lên xe, Kim Ngân ngoảnh mặt lại nhìn cảnh vật nơi đây
lần cuối. Có lẽ, cô sẽ không bao giờ quay trở lại nơi này nữa.

- Vĩnh Khanh, Hoàng Mai…Tạm biệt!

.

.

.

Trong phòng bệnh tràn ngập mùi thuốc khử trùng. Vĩnh Khanh ngồi dựa
người lên thành giường. Nửa thân người anh được phủ bởi một tấm drap
trắng, vết thương trên đầu cũng được các y bác sĩ băng bó cẩn thận lại.
Ngồi cạnh anh là bà Hướng và Linh, nhưng ánh mắt của anh thì lại như
đang nhìn về một nơi xa xôi nào đó.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Vĩnh Khanh bất giác lên tiếng:

- Cô ta đâu?

Khẩu khí của anh rất nặng nề, tựa như là từng lời nói được rít qua kẽ răng. Ánh mắt anh lạnh tới lùng, khiến không khí đầy tang thương trong
bệnh viện cũng phải tránh xa.

Bà Hướng và Linh thoáng nhìn nhau, không ai biết phải trả lời như thế nào cả. Cả hai người đều không ngờ được là sau khi tỉnh dậy, câu đầu
tiên mà Vĩnh Khanh hỏi lại là hỏi Kim Ngân đâu?! Linh cúi xuống không
nói gì, cô chợt nhớ ra cô gái hôm nọ gặp đi cùng Vĩnh Khanh…Hóa ra đó
chính là Kim Ngân. Linh biết chuyện của mười năm trước, nhưng lúc ấy cô
không biết Kim Ngân là ai. Cô chỉ nghe bà Hướng kể lại. Cơ bản vì hồi đó quá trẻ con, còn chưa hiểu chuyện. Mãi sau này cô mới hiểu ra rằng,
tình yêu cũng có lúc gọi là yêu trong thù hận như vậy.

Bà Hướng thở dài, đưa tay lên vuốt nhẹ mi tâm của Vĩnh Khanh, sau đó nói với giọng rất dịu dàng:

- Làm gì mà lại phải nhăn mày như thế này? Nhớ được mọi chuyện rồi là vẫn ngựa quen đường cũ, một chút cũng không thay đổi gì sao?

Vĩnh Khanh gạt nhẹ tay của bà Hướng ra, nhìn thẳng vào mắt bà hỏi lại câu đã cũ:

- Mẹ, cô ta đâu rồi?

Linh ngồi bên cạnh thấy vậy liền cau mày, cô tức giận đứng dậy quát:

- Anh làm sao thế hả? Kim Ngân đã làm gì anh? Chị ấy đã phải chịu
giày vò mười năm trời. Sống cô đơn trong mười năm anh tưởng vui vẻ lắm
à? Tại sao lại cứ phải thù hận như thế? Mọi chuyện đã qua nên để cho nó
qua đi. Dù sao thì mỗi người đâu có nhận được hạnh phúc gì!

Vĩnh Khanh liền ngẩng đầu nói:

- Chuyện này em hiểu được bao nhiêu?

Linh cũng không kém cạnh, cô vênh mặt đáp lại:

- Anh cho rằng người trong cuộc như bọn anh có thể hiểu hơn người
ngoài cuộc như em hay sao? Ừ thì cứ cho là Kim Ngân đã giết chết đứa con của anh đi, nhưng anh biết, chị ấy vì bất đắc dĩ mới phải làm vậy mà?

- Bất đắc dĩ? Bất đắc dĩ ư? – Vĩnh Khanh cười lạnh – Tại sao cái gì cũng đổ cho là bất đắc dĩ