Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?
Tác giả: Vô Danh
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2507 lượt.
/>? Anh không quan tâm cô ta vì bất đắc dĩ hay là vì cái gì khác. Điều anh quan tâm chính là lương tâm của cô ta. Tại sao cô ta có thể đang tâm
đẩy một người bụng mang dạ chửa như Hoàng Mai xuống dòng sông ấy? Anh
nói cho em biết, trên đời này không chuyện gì là không có cách cả.
Chuyện bố Kim Ngân, cô ta có thể hỏi anh, có thể làm gì khác để kiếm ra
tiền cứu bố cô ấy. Nhưng đằng này, cô ta lại không suy nghĩ, hại Hoàng
Mai tới nỗi suýt mất mạng như vậy. Cho dù không có đứa con đi chăng nữa, nhưng tại sao cô ta không thấy ngại khi phản bội lại chính bạn của
mình?
Vừa nói tới đây, đầu của Vĩnh Khanh lại chợt đau nhói lên. Nhiều năm
qua, anh bị mắc chứng đau đầu này. Những lúc như vậy, Vĩnh Khanh cũng
chỉ nghĩ là do mình làm việc quá sức, quá tập trung cho nên mới dẫn tới
đau đầu. Anh thường tự đi mua thuốc giảm đau cho mình, nhưng không nghĩ
tới chuyện bản thân mười năm trước bị tai nạn mà mất trí nhớ. Và chứng
đau đầu cũng xuất hiện từ đó.
Vĩnh Khanh đưa tay lên ôm trán, cơn đau nhức như có ai đó đập vào tận trong não khiến anh chỉ biết rên lên khe khẽ. Có lẽ là do vừa nhớ lại
quá khứ, đã thế lại hao tổn tâm tư cho người con gái kia nên cơn đau đầu này lại càng mạnh hơn bình thường.
Bà Hướng và Linh thấy Vĩnh Khanh đột nhiên ôm trán thì không khỏi lo lắng. Vội vàng đỡ Vĩnh Khanh nằm xuống, bà Hướng nói:
- Con nghỉ đi, đừng suy nghĩ gì cả. Mẹ sẽ đi tìm Kim Ngân về cho con.
- Mẹ! – Linh đứng bên cạnh nghe thấy vậy lên giật nhẹ tay áo của bà
Hướng. Trên đời đã có một Vĩnh Khanh vì yêu mà hận thù rồi, chẳng lẽ mẹ
lại muốn đâm lao theo anh nữa hay sao?
Bà Hướng chỉnh lại chăn cho Vĩnh Khanh, sau đó thở dài:
- Linh, chúng ta chỉ có thể làm vậy cho anh con thôi.
Sau đó, bà dắt Linh ra ngoài, nói nhỏ:
- Con đừng tưởng thằng Khanh nó nói như vậy là độc ác. Mẹ hiểu trong
thâm tâm nó sẽ không làm được như vậy đâu. Nếu nó tuyệt tình tuyệt nghĩa thì mười năm trước đã chẳng vì sự an nguy của bố Kim Ngân mà bỏ sang
Mỹ. Nó là đứa không bao giờ biết nói thật lòng mình, chỉ cần chú ý một
chút là sẽ hiểu. Chỉ tiếc là…con bé Kim Ngân kia cũng khổ vì nó quá
nhiều rồi. Sợ rằng nó sẽ không chịu hiểu cho Vĩnh Khanh nhà chúng ta.
Linh nghe vậy liền bặm môi lo lắng. Cô hiểu được tình cảnh lúc này
của anh trai. Cũng giống như tình cảnh mười năm trước. Anh đã chịu sự
giằng xé trong tư tưởng, đấu tranh mãi rồi cũng quyết định vừa hận mà
cũng vừa yêu. Đó là một loại tình cảm còn đau khổ hơn cả hận chính người mình yêu của mình. Bởi vì làm việc gì cũng phải đứng trên hai lập
trường và phải đứng giữa hai sự lựa chọn. Đó quả thực là một sự khó
khăn!
Linh đã nhìn thấy Kim Ngân, cũng thấy hành động tránh xa anh trai cô
ngay cả khi anh chưa lấy lại trí nhớ. Cô ấy luôn cố tạo khoảng cách, hay nói chính xác hơn là sợ hãi. Sợ hãi bản thân sẽ bị lún sâu như mười năm trước. Người đời có câu “một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.”
Một lần vấp phải khổ đau, mười năm sau sợ yêu. Linh hiểu cảm giác của
Kim Ngân, cô ấy chỉ là đang cố tạo ra bức tường thành yếu ớt để tự bảo
vệ cho bản thân mà thôi.
- Nhưng còn Hoàng Mai?
Bà Hướng nghe tới cái tên này chợt như lo lắng. Bà vội vàng nhìn vào con trai đang nằm trên giường bệnh kia. Sau đó quay ra đáp:
- Hoàng Mai là khoảng cách lớn nhất giữa Kim Ngân và anh trai con.
Tuy nhiên, mẹ thấy nó cũng rất đáng thương. Trong chuyện này, ta không
thể gạt ai ra được.
Linh gật đầu:
- Vâng, con cũng thấy như thế.
- Ngày mai, con theo mẹ tới chỗ của Kim Ngân nói chuyện với nó. Nếu
chuyện này kết thúc trong êm đẹp thì mẹ không còn gì mong muốn hơn.
Nhưng chỉ sợ…sóng gió vẫn còn đang chờ ba đứa ở phía trước.
Đúng lúc ấy, thì ở đằng sau hai người chợt có tiếng nói khẽ:
- Cô, Linh, sao hai người lại đứng đây?
Hoàng Mai xách theo một chiếc hộp bước đến. Bên trong đó là cháo do
chính tay cô đã nấu vào sáng nay. Hôm qua ở lại trông Vĩnh Khanh tới bốn sáu giờ sáng, cô liền về nhà nấu cháo rồi lại nhanh chóng mang tới đây.
Hoàng Mai chưa kể chuyện này với bác sĩ Đường, sáng nay cô chỉ vội
trả lời câu hỏi của bà là đi thăm bạn ốm. Tuy là nghi ngờ, nhưng bác sĩ
Đường cũng chẳng hỏi nhiều.
Lúc đó, Linh vội mỉm cười trả lời câu hỏi của Hoàng Mai:
- Mẹ và em vừa mới ra ngoài để anh Khanh chợp mắt một chút.
Nghe thấy câu này, trong mắt Hoàng Mai hình như có chút gì đó hơi
thất vọng xẹt qua. Cô bước tới trước mặt hai người, gượng cười và nói:
- Anh ấy lại ngủ rồi à?
Bà Hướng như hiểu được tâm tư của cô khi nhìn thấy chiếc hộp trên tay của Hoàng Mai. Bà khẽ cười đáp:
- Mới ngủ thôi. Con cứ vào đó đi, chắc là cũng không ngủ được nhiều đâu. Cô và Linh về trước.
- Hai người về sớm vậy sao ạ?
- Ừ, còn phải về làm chút chuyện. – Rồi như nhớ ra được điều gì đó,
bà Hướng vội nói – Hoàng Mai này, con cho cô địa chỉ của Kim Ngân được
không?
Tuy là khó hiểu, nhưng Hoàng Mai vẫn