Giấu Anh Vào Trong Nỗi Nhớ Của Em Đi
Tác giả: Vô Danh
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2463 lượt.
chuyện này còn liên quan đến cả những người đi trước, ngay cả bà cũng dần dần bị nó cuốn vào một mê cung với
trăm ngã rẽ, không biết nên rẽ đường nào mới là lối thoát cho riêng
mình.
Lúc sau, bà Hướng mới nói:
- Linh, con hãy giải thích câu chuyện này một cách dễ hiểu cho mẹ
nghe xem. Thực sự thì mẹ thấy mọi thứ đang dần trở nên rắc rối, không
biết câu chuyện này giúp được anh con, Kim Ngân và Hoàng Mai không nữa.
Linh gật đầu rồi đáp:
- Chị Hương Liên nói Hoàng Lam từng một thời làm cho một tổ chức buôn bán thuốc phiện bên Thái Lan. Sau những phi vụ đó, ông ta đã kiếm được
không ít tiền và trở về Việt Nam sống cuộc đời còn lại bên người vợ của
mình. Nhưng không may sau đó, vợ ông, cũng là mẹ của Hoàng Mai mất sớm
nên ông ta đã cưới một người vợ khác.
Vì không muốn con gái mình yêu Vĩnh Khanh, nên ông đã sai Minh Duy
ngăn chặn những việc này. Minh Duy ngày trước vốn dưới trướng của Hoàng
Lam nên nhận nhiệm vụ này cũng là lẽ đương nhiên. Hơn nữa, trong tay
Hoàng Lam còn có nắm giữ một hồ sơ gây án của Minh Duy.
Hương Liên là em gái của Minh Duy, cô ta cũng không hề muốn anh trai
mình phải vào tù cho nên đã ra tay giúp đỡ. Kim Ngân vô tình lại trở
thành người bị hại, đúng như trong kịch bản của bọn họ. Chị ấy là người
dễ bị mắc bẫy nhất. Nhưng sự việc không chỉ dừng lại ở việc đó, Hương
Liên vô tình biết được chuyện Vĩnh Khanh và Kim Ngân vốn luôn có tình
cảm với nhau, và chị ấy đã nắm lấy cơ hội này làm một bước cuối cùng. Đó là giả vờ yêu Vĩnh Khanh để ép buộc anh phải rời xa nơi này. Điều này
cũng lý giải cho việc tại sao Vĩnh Khanh có tiền mà không thể cứu được
bố của Kim Ngân. Chị ta chỉ chấp nhận hai việc, một là lấy chị, hai là
anh sẽ bỏ sang Mỹ và không bao giờ quay về đây nữa. Vĩnh Khanh đồng ý,
anh chấp nhận bỏ tất cả để sang bên đó, chấp nhận không bao giờ gặp lại
Kim Ngân.
Ngay sau khi Vĩnh Khanh bỏ sang Mỹ, Minh Duy bỗng nhiên phải vào tù.
Nghe nói, cảnh sát vô tình phát hiện ra trong quán bar của anh ta có
chứa hàng cấm nên anh ta đã bị họ bắt lại.
Chuyện còn chưa hết, đó là Hoàng Mai tỉnh dậy, không hiểu sao chị ấy
lại trở lên điên loạn. Kim Ngân nhận lời bố của Hoàng Mai đưa chị ấy về
chăm sóc. Và hình như Kim Ngân cũng muốn vậy. Ông Lam hàng tháng gửi
tiền, còn nói Kim Ngân hãy thuê một bác sĩ để chăm sóc cho Hoàng Mai.
Nhưng chẳng ai biết, sự điên loạn của Hoàng Mai cũng chỉ là một vở kịch
của chị ấy mà thôi.
Sau đó…
- Khoan – Bà Hướng vội ngăn lại. Rồi gật nhẹ đầu – Mẹ hiểu rồi, con
không cần nói nữa. Tất cả những chuyện này đều xuất phát tự sự ích kỷ
của người đàn ông đó.
- Có lẽ là vậy mẹ à!
Bà Hướng thở dài, không biết nên nói gì nữa. Bà bỗng nhiên cảm thấy
thực mệt mỏi, những con người luôn luôn có mắt xích móc nối lại với
nhau, không có ai là rời ra khỏi vòng xoáy này cả. Mọi chuyện này đều là hệ quả từ một tình yêu trong mù quáng. Người đàn ông tên Hoàng Lam đó
đến tột cùng cũng chỉ đáng thương như vậy thôi. Con gái của ông ta đau
khổ, liệu ông ta có vui vẻ, thoải mái được hay không? Đúng là nực cười,
đầu đã hai thứ tóc rồi tại sao vẫn có những suy nghĩ thiển cận và nông
nổi đến như vậy cơ chứ.
Câu chuyện rắc rối! Giờ thì bà đã hiểu, tại sao mọi chuyện lại không
hề đơn giản như bà nghĩ rồi. Bởi chính bà khi nghe xong còn bị nó cuốn
vào chứ đừng nói đến chuyện con trai bà lại là người đang nằm trong vòng xoáy rắc rối đó.
Căn phòng trở nên thật yên lặng. Bên ngoài cửa sổ nắng chẳng buồn ghé qua. Trên bầu trời, từng đám mây đen nặng nề như muốn đổ ụp xuống dưới. Mọi thứ xảy ra thực đúng như những gì mà họ đang thấy. Ngay cả khung
cảnh cũng vậy!
Bỗng nhiên, bà Hướng như nhớ ra chuyện gì đó, vội quay sang hỏi Linh:
- Con đã nói chuyện này cho Hoàng Mai biết chưa?
Linh đáp:
- Con không cần nói thì chị ấy cũng biết rồi.
Bà Hướng kinh ngạc:
- Tại sao lại thế?
- Hôm qua con tới gặp Hoàng Mai thì thấy chị ấy đang nói chuyện với…Phong Lan.
Trong một căn phòng rộng lớn, Hoàng Mai ngồi đối diện với Phong Lan,
đôi mắt trống rỗng như vừa phải trải qua một cú sốc lớn. Hôm qua, khi cô tới AP để hỏi chút thông tin về Vĩnh Khanh thì vô tình nghe được cuộc
nói chuyện điện thoại của Phong Lan. Không ngờ rằng, người đang nói
chuyện với cô ấy lại chính là bố của cô.
Đáng ra Hoàng Mai sẽ không bao giờ biết chuyện nếu như Phong Lan không nói ra câu đó.
“Hoàng Mai bây giờ cũng không biết Vĩnh Khanh đang ở đâu. Mọi chuyện sau đó, tôi sẽ thông báo với ông sau.”
Người đời có câu “cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra.” Huống hồ, cái kim này đã ở trong bọc quá lâu rồi, lâu đến nỗi tưởng chừng như ai cũng phải nếm qua dâu bể. Tới ngày nó bị lộ thì tất cả đã qua rồi,
đã không thể quay lại được nữa. Nhưng “cái kim” đó sao lại là bố cô? Tại sao lại là bố của cô? Cô đã từng nghĩ mình nằm mơ, à không, có năm mơ
Hoàng Mai cũng không ba