Tác giả: Vô Danh
Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015
Lượt xem: 1342469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2469 lượt.
u của mười năm về trước. Ngay tại lúc này,
bà cảm thấy lòng đau như bị cắt đi từng khúc ruột.
Kim Ngân nhìn mẹ, cô đưa tay lau những giọt nước đang thấp thoáng nơi khóe mắt đã nhăn lại vì năm tháng của bà. Cô ngừng khóc, ngừng mơ hồ.
Tự nói với lòng phải mạnh mẽ mà vượt qua tất cả. Cô phải kiên cường lên, phải sống để bố mẹ cô được sống. Hai người chỉ có mình cô, nếu cô chết
thì cũng đồng nghĩa với việc cô đã giết họ. Cô không thể là một đứa con
bất hiếu, cô còn phải phụng dưỡng họ cho tới lúc nhắm mắt xuôi tay.
Kim Ngân hít lấy một hơi lạnh, rồi cô mỉm cười nói:
- Con xin lỗi! Là do vừa rồi con uống hơi quá chén. Sao mẹ còn chưa đi ngủ ạ?
- Con không muốn nói cho mẹ biết thật sao? – Mẹ Kim Ngân nhìn vào mắt cô nói bằng một giọng tha thiết. Như là bà đang mong nó nói tất cả ra
cho vơi nhẹ nỗi lòng. Bà chắc chắn, con gái bà có những tâm sự thầm kín. Bà là mẹ, không có lý nào mà lại không thể san sẻ cùng con.
Kim Ngân lắc đầu:
- Có quá nhiều chuyện để nói mẹ ạ! Con nghĩ là một lúc nào đó, khi
con tĩnh tâm lại con mới có đủ can đảm để mang nó ra kể với mẹ. Quả
thực, đó là khoảng ký ức tồi tệ mà con không bao giờ muốn lục lại nữa.
Một tiếng thở dài vang lên. Trong không gian vắng lặng, tiếng thở dài ấy như kéo tất cả vào tịch mịch, ê chề. Kim Ngân khẽ ôm lấy mẹ, như ôm
lấy tất cả những gì mà cô đang có trong tay. Cô vẫn còn gia đình, vẫn
còn một mái ấm cơ mà. Cô sao có thể quên cha quên mẹ được cơ chứ? Cho dù trời có sụp xuống thì gia đình vẫn là chỗ dựa vững chắc nhất giúp cô
vượt qua tất cả.
Cô nhất định sẽ vượt qua!
.
.
.
Sáng hôm sau, Linh đến gặp bà Hướng. Cô đã đứng ở ngoài đợi nửa tiếng đồng hồ, trong lòng sốt ruột như ngồi trên đống lửa.
Cuối cùng thì cô cũng đã biết được bí mật của mười năm về trước, đây
đúng là một chuyện động trời. Là một kế hoạch hoàn hảo và đầy tàn khốc.
Ba người trong cuộc là Hoàng Mai, Kim Ngân và anh trai cô bị cuốn vào
đó, rồi bị nó đánh lừa cũng là phải thôi.
.
.
.
“Chị Hương Liên, em muốn hỏi chị một chuyện. Được không?”
“Chuyện gì?”
Linh có phần hơi do dự, cô ngại là ngại Hữu Quân đang ngồi đây. Nhưng thiết nghĩ Hữu Quân đâu phải người xa lạ gì? Hơn nữa, anh ấy còn là em
họ của chị Hương Liên, cô hà tất phải tỏ vẻ bí mật.
Linh hít một hơi như để tiếp sức, cô không hiểu sao khi đối mặt với
những câu hỏi mà mình đã chuẩn bị cô lại thấy căng thẳng như vậy. Cũng
có lẽ sự thật mà Hương Liên sắp nói sẽ liên quan đến hạnh phúc cả đời
của anh trai cô, cho nên cô mới cảm thấy tâm lý bị đè nặng đến như vậy.
“Mười năm trước, chị biết chuyện của anh trai em đúng không?”
Hương Liên không hề do dự, cô đáp lại:
“Phải, chị biết. Nhưng em đừng mong chị sẽ nói cho em.”
Vừa mới cho cô nhìn thấy chút nắng ấm, rồi lại dội một gáo nước lạnh
vào người cô, đây đúng là tác phong của chị Hương Liên. Chị ta lúc nào
cũng như vậy, không lạnh lùng, tàn độc thì không chịu được. Lúc nào cũng phải làm cho người ta phát điên phát giận lên thì mới thôi. Chị ta sợ
rằng cả thế giới này quên chị ta là Hương Liên hay sao?
Từ xưa đến nay, Linh rất giỏi trong khoản ăn nói và thuyết phục người khác. Mong rằng lần này cô cũng thành công.
Với bà chị lạnh như băng đá và tính tình cứng như sắt thép này, tốt nhất là nên nói nhẹ nhàng một chút.
“Chị Hương Liên, em là em gái của Vĩnh Khanh, em thực sự muốn hiểu
chuyện của anh ấy. Bây giờ chỉ có chị mới cứu được anh ấy thôi, vậy nên
mong chị hãy nói cho em biết.”
Hương Liên nhếch môi cười, màu son đỏ như cũng rộ lên tô điểm cho cái cười nhạt nhẽo ấy:
“Cô đừng có dùng miệng lưỡi của mình để thuyết phục tôi. Mười năm
trước, chính tôi là người đã đẩy anh cô đến vực sâu không đáy. Vậy hà cớ gì mười năm sau, tôi phải vớt anh ta lên?”
“Em…- Linh bỗng nhiên không biết nói lời nào. Đúng là cô không hiểu
gì về tính của bà chị này, cũng không hiểu rõ lắm chuyện của mười năm về trước. Nhưng bây giờ, chỉ có mình cô biết Hương Liên là người giữ chìa
khóa, và chỉ có chị ấy mới có thể đưa mọi chuyện ra ánh sáng được thôi.”
Hít một hơi thật sâu nữa, Linh quyết định nói:
“Vậy cứ coi như đây là một cuộc trao đổi nhé? Chị nói cho em biết chuyện của mười năm về trước, còn em thì…tùy chị.”
Linh không biết mang bản thân ra đặt cược có làm Hương Liên lung lay
quyết định được hay không, nhưng trong tình cảnh này thì cô không còn
cách nào khác. Hương Liên là một con người kiên định, lạnh lùng, trừ
những chuyện ảnh hưởng tới chị ta, gây bất lợi cho chị ta ra, còn lại
thì đừng hòng sẽ làm chị thay đổi quyết định.
Hữu Quân đang lái xe nghe vậy liền cười và nói:
” Sao mà phải như vậy chứ? Có một câu chuyện thôi, hà tất phải mang bản thân ra đặt cược”
Hương Liên hơi nghiêng đầu suy nghĩ, những chuyện của mười năm về
trước đúng là cô biết, thậm chí, cô còn là người nắm rõ, nhưng cô lại