Tác giả: Nazu
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1342796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2796 lượt.
t
cùng. Mặc dù biết ca cấp cứu đã thành công, nhưng cái cảm giác chờ đợi đôi mắt
ngây thơ kia hé mở vẫn không dễ chịu chút nào cả, thực sự là đã muốn nghẹt thở
rồi.
Thời
gian trôi qua thật chậm, trong căn phòng im ắng chỉ còn vang lên tiếng tíc tắc
của đồng đồ. Từng giờ, từng giò trôi qua, rất chậm rãi.
- Muộn
rồi! Thầy đi mua đồ ăn về!
Thầy
Minh đút hai tay vào túi quần, chuẩn bị rời đi, bỗng nghe thấy tiếng My reo lên:
- Tỉnh
rồi!
Cả ba
lập tức nhào đến bên giường bệnh. Đôi mi thanh tú, đáng yêu khẽ chớp chớp. Đôi
mắt to tròn, ngây thơ dần hé mở. Tất cả lập tức rơi vào trạng thái phấn khích tột
cùng. Mọi lo lắng đều đã dập tan. Trong sự vui sướng đó của mọi người, giọng
nói trong trẻo vang lên đã khiến tất cả mở to đôi mắt hết cỡ:
- Mọi
người là ai?
Thời
gian là thứ hữu hiệu nhất giúp con người vứt bỏ quá khứ. Nó là thứ đáng quý,
nhưng đôi lúc lại vô cùng đáng sợ. Bởi, thời gian là thứ duy nhất con người
không bao giờ có thể lấy lại. Một khi nó đã đi qua, thì cũng giống như một bát
nước đổ đi, dù cố gắng đến mấy cũng chẳng thể trở về. Vậy nên, một quyết định
sai lầm có thể thay đổi tất cả. Một khi vòng xoay của định mệnh chuyển động, số
phận của những con người nằm trong đó sẽ đổ thay... vĩnh viễn. Không bao giờ có
thể... trở lại ngày đầu tiên.
Tháng
sáu, mùa hè hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Cái nóng buông xuống tất thảy các
phố phường. Con đường rợp nắng, nóng nức đến mức khó chịu vô cùng. Khó khăn lắm
mới thấy một cơn gió dịu nhẹ, mơn man thổi qua. Rất nhẹ thôi, nhưng cũng đủ khiến
tâm trạng người ta dịu đi phần nào.
Nó lặng
thầm bước trên con đường tấp nập người qua lại, trên tay cầm mấy quyển sách,
đưa lên đầu che đi một phần những tia nắng gay gắt của buổi trưa. Nó thở dài,
thầm than trong lòng. Biết vậy sáng nay nó đã để ba đưa đi. Nhưng vốn là sáng
nay trời trong, mát mẻ, cứ tưởng hôm nay được ngày râm mát, đẹp trời. Cũng tại
cái dự báo chết tiệt. Cái gì mà nhiều mây, không nắng? Bây giờ nắng muốn chết rồi
đây! Lòng nó không ngừng cảm thán. Tự dưng sáng nay nổi hứng muốn đi bộ làm gì
không biết. Đoạn đường về nhà không dài, nhưng dường như đã bị cái nóng chết tiệt
này làm cho trở nên dài vô tận rồi.
"Píp
píp".
-
Nhóc, làm gì mà đi giữa trời nắng thế này hả?
Giọng
nói quen thuộc này khiến nó vừa nghe đã biết là ai. Khẽ cười, nó quay đầu, nói
với chàng trai trong xe:
- Chào
thầy!
- Ừ! -
Minh cười, nhìn chỗ sách trên tay nó. - Lại ôn luyện hả?
- Dạ!
Em cũng sắp thi đại học rồi mà.
- Ừ, vậy
cố lên nhé! Vậy nhóc có muốn quá giang về nhà không?
- Dạ tất
nhiên là có!
Chỉ đợi
có thế, nó lập tức mở cửa, trèo lên xe Minh. Anh mỉm cười, lắc đầu, lái xe đi.
Nó lúc nào cũng trẻ con như vậy. Mặc dù bây giờ đã sắp trở thành sinh viên đại
học rồi. Nó ngồi bên cạnh, tranh thủ mở sách ra đọc, thi thoảng liếc mắt nhìn
Minh. Nó thấy có chút hối hận vì đã lên xe. Trong hơn một năm anh ở cạnh, chăm
sóc nó, kể từ sau khi nó mất đi trí nhớ, nó cũng đã hiểu tình cảm anh dành cho
mình. Nhưng nhiều lắm nó cũng chỉ có thể coi Minh là một người anh trai, không
thể hơn được nữa. Ngồi cạnh anh thế này, nó cảm thấy rất ngại ngùng, đành giả vờ
chúi đầu vào sách, mà thực ra... nó đâu có vào đầu được chữ nào >o<.
- Em
có vẻ chăm chỉ nhỉ! - Minh nhìn sang bên, cười khi thấy nó đang "chăm chú
đọc sách".
- Giờ
thầy mới biết sao? - Nó bĩu môi, mắt vẫn không rời quyển sách. - Em là học sinh
chăm chỉ mẫu mực đó.
- Vậy
sao? Vậy mà thầy thấy trước đây em có không ít lần không thuộc bài đấy. Cụ thể
là bao nhiêu ấy nhỉ?
- Cũng
có nhiều lắm đâu - Nó cười trừ.
- Ừ, không
nhiều lắm. - Minh bật cười. - Cũng chỉ trên dưới chục lần thôi.
- Thầy!
- Nó đỏ mặt hét lên.
- Thôi
được rồi được rồi, không trêu em nữa. Học tiếp đi!
Nó phụng
phịu liếc xéo Minh một cái rồi cầm quyển sách, tiếp tục làm bộ học sinh căm chỉ.
- Học
trò, đến nhà em rồi!
- A! Cảm
ơn thầy! Thầy vào uống nước chứ ạ? - Nó đẩy cửa xe, quay lại cười, hỏi.
- Cũng
được. Thầy cũng đang khát.
- Vậy
mời thầy!
Nó mở
cửa xe, bước ra ngoài, mời Minh vào nhà. Anh cũng ra khỏi xe, theo sau nó.
- Tiểu
thư đã về!
Cô
giúp việc ra mở cổng vừa nhìn thấy nó, vội càng cúi người cung kính. Nó mỉm cười,
gật đầu.
- Ba,
mẹ!
- Chào
hai bác!
Nó và
Minh cùng bước vào phòng khách, cúi chào cha mẹ nó.
- Ồ
Minh đến chơi à? - Mẹ nó cười thân thiện. Cháu qua bên đó ngồi đi.
Bà chỉ
vào chiếc ghế phía đối diện. Giờ nó mới để ý, Kiệt cũng đang ở đây. Cậu ngồi
trên chiếc ghế đó, đối diện với cha mẹ nó. Cậu cau mày nhìn Minh, vẻ mặt biểu lộ
rõ rệt là không vui. Minh không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu, tỏ ý chào. Kiệt cũng gật
đầu đáp lại. Bầu không khí có phần trở nên