Tác giả: Nazu
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
ng vẫn là không có cách nào tiếp nhận cậu. Nghĩ đến
đây, trong lòng nó bất giác có chút cảm giác tội lỗi. Càng nghĩ càng cảm thấy
không đành lòng.
- Em
đã đi đâu thế?
Không
biết từ lúc nào, nó đã về tới show biểu diễn của Minh. Kiệt đang đứng bên ngoài
chờ nó. Vừa nhìn thấy gương mặt người con gái mà mình yêu thương, cậu lập tức nở
nụ cười dịu dàng, vươn tay tới muốn ôm lấy bờ vai bé nhỏ của nó. Nó bất giác
lùi về phía sau hai bước. Bàn tay Kiệt chững lại giữa không trung, rồi chua xót
hạ xuống. Giọng cậu trầm trầm cất lên:
- Đã xảy
ra chuyện gì?
-
Chúng ta tìm một nơi nào đó nói chuyện.
- Anh
muốn em nói ngay tại đây, nói ngay lập tức. Rốt cuộc đã có chuyện gì?
Ngữ
khí của Kiệt đã bắt đầu giận dữ. Nó cắn cắn môi, hồi lâu mới trả lời:
- Em
đã gặp Lâm...
- Rồi
sao?
- Bọn
em... đã làm hòa... - Nó cúi đầu, vẻ mặt đau thương vô hạn, không biết tiếp
theo nên nói thế nào.
- Vậy
nên... em muốn bỏ rơi anh... để quay về bên cậu ta? - Kiệt cười lạnh, hỏi.
- Em...
- Em
coi anh là cái gì vậy? Hả? Trong lòng em, anh rốt cuộc là cái gì? - Kiệt gần
như đã hét lên, nỗi đau chua xót gặm nhấm trái tim cậu... từng chút một...
-
Trong lòng em, anh là người đối tốt với em nhất, là người bạn mà em yêu quý nhất,
là...
- Chỉ
là một người bạn thôi sao? - Nụ cười đau đớn hiện lên trên gương mặt Kiệt, đôi
mắt ưu thương của cậu xoáy sâu vào đôi mắt to tròn đã ngấn nước của nó. - Với
em, anh chỉ là như vậy. Em chưa từng yêu anh, đúng không?
- Kiệt!
- Đôi bàn tay bé nhỏ của nó nắm chặt, móng tay bấm vào da thịt đua nhói, nhưng
vẫn không thể nào bằng nỗi đau trong lòng nó lúc này. - Em đã cố mở rộng trái
tim mình với anh, nhưng... em xin lỗi! Em không làm được, em thực sự không thể.
Em không có cách nào yêu anh, lại càng không có cách nào xóa bỏ tên anh ấy ra
khỏi trái tim mình. Em đã cố hàng ngàn lần, nhưng em vẫn luôn thất bại thảm hại.
- Anh
hiểu rồi! Em vốn dĩ chưa từng yêu anh, đối với anh ân cần chỉ là vì lòng biết
ơn thôi, đúng không? Ha! Thật nực cười, vậy mà anh đã từng ôm hi vọng em sẽ thực
lòng yêu anh, ôm hi vọng về một mái nhà hạnh phúc. Cuối cùng thì, anh vẫn chỉ
là một kẻ ngốc. Một thằng ngốc yêu em điên cuồng, một thằng ngốc yêu mà không hề
được đáp lại. Anh đúng là kẻ ngu ngốc nhất thế gian mà!
- Kiệt!
Nó
chua xót muốn vươn bàn tay ôm lấy Kiệt, nhưng lại bị Kiệt mạnh mẽ gạt ra, giọng
nói tràn ngập tức giận:
- Xin
em... đừng có dùng những hành động đó làm cảm động trái tim anh nữa. Anh thực sự
đã quá mệt mỏi vì em rồi! Em đi đi, rời khỏi nơi này ngay lập tức!
- Em...
Nó cắn
chặt môi, muốn nói điều gì đó nhưng lời nói đến miệng lại không cách nào thoát
ra. Kiệt cười lạnh, nhìn nó, nói:
- Em
không đi đúng không? Vậy được, anh đi!
Đôi
chân Kiệt mau ch-óng rảo bước, bỏ mặc nó chết lặng đứng đó. Nó cũng đau lòng, cậu
hiểu, nhưng nỗi đau đó so với trái tim đang rỉ máu của cậu lại chẳng là gì. Vì
sao... hết lần này đến lần khác nó vẫn làm tổn thương cậu. Tại sao... cậu đã
dùng hết trái tim yêu nó, đến cuối cùng kết quả vẫn là như vậy?
Nó đứng
lặng nhìn theo bóng dáng cô độc của Kiệt rời đi. Tội lỗi trào dâng trong lòng.
Nó quỳ sụp trên mặt đất, để mặc dòng nước mắt nuốt trọn gương mặt mình. Xin lỗi
anh, có lẽ... suốt kiếp này... em chỉ làm cho anh đau khổ!
Nước mắt
không ngừng rơi xuống.
Nước mắt
rơi vào đêm tối nhạt nhòa...
Nước mắt
rơi vào trái tim đau đớn...
Nước mắt
rơi vào tội lỗi tình yêu...
Tình
yêu của Kiệt, nó hiểu. Dù cho có là con ngốc, nó cũng vẫn dễ dàng nhận ra. Nó
cũng biết, tình yêu đó của cậu rất sâu đậm, hiểu tầm quan trọng của bản thân
mình trong lòng Kiệt. Nó cũng muốn yêu cậu, nhưng chỉ là... không cách nào đáp
lại. Tình yêu là thứ không thể miễn cưỡng, lại càng không thể lầm lòng cảm kích
của mình là tình yêu được. Làm như vậy chỉ khiến tất cả thêm đau khổ. Lựa chọn
buông tay lúc này, Kiệt sẽ đau, nhưng rồi tất cả cũng sẽ kết thúc. Cố chấp mà
giữ lấy, cuối cùng cũng chẳng được gì, ngược lại, còn khiến chính mình chịu
thêm nhiều thương tổn.
Một
bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai nó. Nó quay đầu, nhìn thấy gương mặt của
người đằng sau, bèn cố nở nụ cười gượng. Nhưng quả thực, nó khóc lúc này so với
cười còn dễ coi hơn.
- Tao
không sao!
- Cứ
khóc đi! Mày không cần cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì. Khóc đi! Như vậy sẽ thoải mái
hơn.
My ngồi
xuống bên cạnh nó, rút chiếc khăn tay của mình, lau gương mặt đẫm nước cho cô bạn
thân.
- Có
muốn khóc một chút cho nhẹ lòng không? Tao sẵn sàng cho mày mượn vai đấy! Tao
không sợ mang tiếng là less đâu.
Nó cười
nhẹ, rồi tự đầu lên vai My, bắt đầu khóc cho thỏa thích. My ngồi im lặng, để mặc
cho nó khóc. Nhỏ biết, lúc này nó chỉ cần như vậy. Chỉ có như vậy, may ra nó mới
thoải mái được đôi chút.
- Mày
đã trông thấy hết rồi?
Khóc một
hồi, nó mới ngẩng đầu d