Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Suzu Fukazime

Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.

ủa hắn, tiền bo từ việc này đâu phải nhỏ, điển hình là cái vụ tôi đưa ảnh của bọn họ ra bán lần trước, cả khối tiền đấy thôi.

Gập đầu đồng ý với cao kiến của mình, tôi vào phòng, đặt ổ chó ngay ngắn trên bàn, trở ra trong tíc tắc đẻ tiết kiệm thời gian, ngay khi xác
nhận Lăng Tử Thần vẫn đang còn ở dưới nhà, tôi rón rén như kẻ trộm, đưa
mắt qua bên này, đảo mắt qua bên kia hóng tình hình rồi lọt thỏm vào
phòng hắn, cẩn thận đóng cửa lại xây dựng lại nguyên hiện trường lúc ban đầu.

Sau khi xem xét một lòng căn phòng ko rộng mấy, tôi nghiệm ra một điều,
lúc chưa đạt được ý nguyện phấn khởi hồi hộp bao nhiêu thì lúc đạt được
rồi lại thất vọng bấy nhiêu, những tưởng căn phòng hắn phải có nhiều thứ gì hay ho cho tôi phá nhưng ngoại trừ chiếc giường lò xo cực mềm, một
cái tủ đựng áo quần, một bộ bàn học cùng đống sách vở cao ngật trời như
đống truyện tôi thu giấu và một chiếc laptop đen bóng thì chẳng còn gì
cả, vật kỉ niệm hay một bức ảnh gia đình hắn cũng ko, trống trơn và cô
quạnh như chính con người hắn vậy.

"Lăng Tử Thần, ngươi sống kiểu tạm bợ qua ngày thế này sao? Đừng làm ta
thương cảm và tội nghiệp cho ngươi chứ?" Thở dài một tiếng, tôi chán nản quyết định tạm biệt mọi thứ quay về tổ ấm trước khi xui xẻo bị phát
hiện, rồi lại bị hiểu nhầm cuồng sắc đẹp của hắn quá nên mới vào phòng
hắn an ủi tâm trạng thì khổ. Mấy cái chuyện nhầm tưởng tai hại này dễ
xảy ra lắm, mà tôi thì lại ko thích bị đem ra làm đề tài bàn tán, cảm
thấy cực khó chịu.

Ngay khi tôi vừa định đưa tay vặn ốc cửa để ra ngoài thì đột nhiên ốc
cửa tự động cựa mình, xoay một vòng đủ để kêu lên tiếng tách.

Đứng hình nhìn sự thay đổi rõ ràng của cánh cửa, cả thân thể tôi bắt đầu luống cuống, hoảng hốt quay đầu một vòng 360 độ tìm kiếm chỗ nấp an
toàn rồi phi như bay lên chiếc giường của Lăng Tử Thần, lăn 3, 4 vòng
như bánh chả cuốn. Khi phần nệm cuối cùng tiễn đưa thân thể tôi thì cũng là lúc cả linh hồn lẫn cái xác 45 kí này tiếp đất với tư thế mặt xung
phong đi trước, anh em tứ chi khởi động lon ton chạy theo sau, hân hoan
nhắm đến mặt đá lát trắng muốt mà hôn lấy hôn để. Toàn thân dường như
bẹt dí nằm một chỗ ko thể nhúc nhích nổi

Hơn chục phút thấm nhuần cái đau đớn đang dâng lên trong người sau tai
nạn bất ngờ, tôi lồm cồm bò dậy với tâm thân được tẩm quất đã đời, định
bụng đánh liều lộ diện luôn cho Lăng Tử Thần muốn xử thế nào thì xử, bây giờ tôi ko còn tâm trí nào để chơi trò trốn tìm nữa. Nhưng ko, hoàn
toàn chẳng có bóng dáng của hắn hiện hữu quanh đây, ngược lại, căn phòng vẫn im lìm như thuở ban đầu.

Đập nhẹ lên đầu thầm chê trách sự cảnh giác quá cao độ đến lầm tưởng của mình, tôi lê lết tiến về phía cánh cửa, vội vàng tìm đường giải thoát
cho chính mình. Một lần như thế là quá đủ, sau này dù có được mời cũng
đừng mong tôi lẻn vào đây nữa, mệt thân muốn chết

Lần 2 vặn cửa, quá khứ lại được dựng lên y chang ban nãy, dù đã dặn lòng ko sợ hãi, nghĩ đó là một cơn gió thoáng quá dọa dẫm tôi mà thôi, song
bản chất vẫn là bản chất, dù có trơ lì đến đấu thì cái tiếng lẻn vào
phòng người khác cũng đã khoác lên người rồi, thế nên có tật giật mình
vẫn cứ thế tiếp diễn, ko thể cưỡng lại được mà xuôi theo phản xạ của
thân thể chọn cách thông minh hơn trước để ẩn nấp, trốn vào phòng tắm.

Đẩy cửa đóng lại, tôi dựa người vào bức tường bên cạnh thở dốc, giờ tôi
mới nếm được cảm giác sợ hãi của mấy tên ăn trộm trên ti vi rồi, quả
thực đau tim ghê gớm, cứ luôn phải lẩn tránh, tìm đủ mọi cách để bảo vệ
chính mình, bỗng dưng có chút đồng cảm với họ.

Trấn an tinh thần được một lát, tôi mới chịu đưa mắt để ý nơi mình đang
trú ẩn ko phải là nhà tắm mà là một căn phòng khác. Đưa người đứng thẳng dậy, tôi từ từ đặt chân tiến sâu vào bên trong. Trái ngược với căn
phòng bên ngoài, căn phòng này mới thực sự mang nét của một căn phòng có chủ, bởi lẽ, đồ đạc trong đây rất hiện đại, ngoài những đồ dùng tôi ko
biết tên thì còn có cả một chiếc kính viễn vọng, những tấm bản đồ và rất nhiều mô hình tòa nhà cao vun vút.

Chiêm ngưỡng sự kì công cùng những đường nét tinh tế trên những mô hình
một chút, tôi chợt bất giác khựng lại, cảm thấy mặt mình vừa quét qua
phải thứ gì đó rất lạ. Dừng mặt lại, tôi tiến đến gần cái bàn để một
chồng sách dày cộp, chiếu tướng lên chiếc khung ảnh cũ bám bụi với tâm
kinh đã bị nứt loang lỗ. Lấy tay chùi hết chỗ bụi đi, tôi nheo mắt nhìn
tấm hình bên trong, trong đó, có 2 người con trai đang ôm nhau rất hạnh
phúc, họ rất quen....



Chương 11: Con Người Đó, Là Hạ Kì Thiên?



Vừa dứt lời, Lăng Tử Thần ko biết từ lúc nào đã ở phía sau tôi,

thật nhanh luồn cánh tay rắn chắc của mình đặt trước ngực tôi,

bàn tay xòe ra áp chặt vào cổ,

tay còn lại thả lỏng đặt trước bụng tôi

-Cái...cái này..._Thả mắt nhìn chiếc khung ảnh rơi xuống, chạm mạnh vào mặt bàn, tôi sững sờ cảm nhận sự khô rát đang lan tỏa khắp cuống họng, toàn thân thể ko hẹn run lên toát lạnh


Teya Salat