Tác giả: Suzu Fukazime
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1342398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2398 lượt.
r/>
-Cậu...làm gì ở đây?_Đưa chất giọng lạnh lẽo tra khảo áp đặt lên người tôi, Lăng Tử Thần gõ gót xuống mặt đá, từng bước từng bước đều tiến gần đến chỗ tôi
-A!_Nhảy dựng lên, tôi lúng túng xoay người lại một cách nhanh chóng, mặt đối mặt với Lăng Tử Thần, ko quên để 2 tay ra đằng sau thu giấu cho hành vi trái phép của mình
-Tôi hỏi...cậu làm gì ở đây?_Nhấn mạnh thêm lần nữa những gì vừa nói, oan gia họ Lăng đưa đôi mắt mun đen thăm thẳm chăm chăm vào người tôi, tiếp tục tăng thêm 1 lực ép vô hình lên đối phương
-À!_Nhất thời xâm xoàng lần 2, đầu óc tôi cứ lộn tùng phèo như một đĩa mì ý hảo hạng, nghĩ mãi mà vẫn chẳng thể đưa ra một lí do thích hợp nào đó ngụy biện cho mình. E là tôi sẽ phải vác bộ mặt kiều diễm vẹn toàn này đến đấu khẩu với mấy ông cảnh sắt mặt to bụng phệ mất. Mới nghĩ thôi đã cảm thấy ớn lạnh cái cảnh mình đang siêng năng ngồi học thì bị cảnh sát 3,4 xe oai phong lẫm liệt, còi hú vang trời quang minh chánh đại xông thẳng vào lớp lôi cổ về đồn, còn tệ hơn cả việc tôi bị thầy hiệu trưởng triệu lên uống trà vì tội ko điền đúng tên bố mẹ trong ánh mắt kinh ngạc cùng hân hoan "đi đi con" của bọn bạn nữa.
Lắc đầu như chong chóng, tôi gạt phăng tất cả những hồi tưởng vừa đội mồ sống dậy trong đầu, tập trung hết mọi nơron vẽ ra bằng chứng ngoại phạm cho mình
-Sao nào?_Thấy tôi ko trả lời, Lăng Tử Thần sốt ruộc hối thúc, con ngươi nơi đáy mắt đã mịt mùng lại còn sâu hun hút hơn trước. Đúng là cái đồ dễ giận, tôi mới vào phòng hắn có một tí thôi mà đã rộn ràng cả lên rồi, từ từ cho người ta nghĩ ngợi chút đã chứ.
-À! Tôi..._Thin nín đảo mắt thu mọi thứ vào tầm ngắt, bỗng dưng bộ não siêu việt của tôi lại nãy ra gợi ý về chiếc dây chuyền lần trước Lăng Tử Thần đưa cho trong cuộc chiến "Huyết Thư" tôi vẫn đang đeo trên cổ mình quên chưa trả lại, đành vịn vào nó viện cớ lột xác thoát thân vậy
-Dây chuyền?_Nhướn mày kinh ngạc, Lăng đại nhân nheo mắt nhìn sợ dây với mặt hình thánh giá trên tay tôi, thoáng chút sa sầm
-Thì lần trước cậu đưa tôi, nhưng sau đó tôi lại quên đem trả cho cậu giờ mới nhớ ra_Đưa tay còn lại đặt lên mớ tóc đen mượt của mình gãi gãi như có chấy, tôi tỏ vẻ hối lỗi, đôi lúc lại đưa mắt liếc nhẹ xem biểu hiện của Lăng Tử Thần một cái rồi lại cụp xuống nhanh chóng. Coi bộ hắn đã có chút sa chân lỡ bước rồi, chỉ cần quên đi việc ban nãy là đủ
-Ko cần!_Trái với kịch bản tôi đã thảo sẵn: Lăng Tử Thần sẽ chụp lấy, đưa vào lòng mừng rỡ gặp lại người bạn tri kỉ, vừa khóc lóc thảm thương vừa cảm tạ tôi ko ngớt, rồi thì để tỏ rõ sự biết ơn cao ngất trời đối với tôi, hắn có thể sẽ tặng tôi một vài thứ gì đó hay đại loại thế; nhưng ko, hắn chỉ gỏn lọn đáp lại 2 chữ cực kì tuyệt tình, thái độ vương vấn quyến luyến cũng chẳng thấy đâu mà chỉ thấy có thêm vài tảng băng nữa ốp lên khuôn mặt điển trai của hắn, toát ra khí lạnh ngùn ngụt như Bắc Cực
-Ế! Của cậu mà!_Ngạc nhiên tột độ, tôi khó hiểu réo lên, ra sức dúi chiếc dây chuyền vào người hắn như thể đó là quả boom hẹn giờ, ko trả kịp là tôi sẽ "bùm" trước ấy. Mà cũng kì thật, ở đời sao lại có người được người khác trả đồ mà còn lên mặt ko chịu lấy thế chứ, chắc khi nãy bị tôi chọc cho đầu tạm thời bị ôi thiu rồi cũng nên
-Ko lấy_Ngang bướng như mấy đứa con nít cứng đầu cứng cổ, Lăng Tử Thần đẩy chiếc dây chuyền ra xa, mặt hếch sang hướng khác ko thèm đoái hoài
-Thôi được_Thở dài chườm cái mặt bó tay của mình trưng cho đối phương xem, tôi vòng tay đặt trước ngực, nghễnh cố lên nhìn hắn bằng nửa đôi mắt, giọng nói toát ra đến tôi nghe cũng thấy cực menly_Nói đi, sao lại ko hả?
-Thử gì đã rơi vào tay người khác thì đừng hòng tôi sử dụng đến _Cười một cái ko rõ đang chế giễu hay say tếu vì bộ dạng của tôi, Lăng Tử Thần ko chịu uốn cái lưỡi hắn đến lần thứ 7, thốt ra câu từ mang tính cực kì xúc phạm, nhắm thẳng tôi mà bắn
-Ý...ý cậu là?_Giật giật mí mắt, tôi cảm thấy hình như có ai đó đang đá đểu mình
-Ý tôi là, chiếc dây chuyền đó đã vào tay cậu, tôi sẽ ko bao giờ lấy lại nữa_Lắc đầu một cái chứng tỏ sự bất lực đối với tôi, Lăng đại nhân dí sát cái mặt nếu nhìn gần sẽ thầy cực khổng lồ áp vào mặt tôi, chậm rãi từng chữ một, làm tôi dù ko muốn cũng phải đỏ mặt, chỉ tại, khoảng cách quá gần thôi
-Hơ!_Thộn mặt tiêu hóa những gì hắn vừa nói, tôi dường như đã dần hiểu ra được hàm ý sâu xa trong đó. Quả vậy, hắn sợ tôi bị ghẻ lở nên ko muốn lấy lại, đề phòng lây theo chứ gì? Được lắm, Lăng Tử Thần, ngươi đã bất nhân thì ta đành bất nghĩa
-Ra vậy, ngươi nghĩ ta bẩn thỉu nên phòng bệnh hơn chữa bệnh chứ gì?_Chán chườm, tôi ngúc ngúc cái đầu như con gà tục tác, tự thưởng cho mình một nụ cười vì quá ư thông minh
-Đầu cậu chứa gì vậy?_Ngây người nghe tôi phân trần, Lăng Tử Thần như từ thiên đường rơi xuống trần gian, hỏi một câu cực kì ngu ngốc
-Trời ạ! Đầu tôi chứa chất xám nguyên chất đấy
-Vậy sao?_Nín người, đảm bảo hắn đang nín người vì cái mặt hắn đỏ lên rất khả nghi, Lă