Tác giả: traiothong
Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
ch để can thiệp vào việc của công ty chứ?
_ Được!! - mọi người cười cầu hòa nói
Còn tên Phó tổng Lý thì điếng người. Mặt mày hắn xanh mét , hắn bi giờ
cuối gầm mặt hem dám ngước lên nhìn cô. Beatrice biết hắn đang run cầm
cập như cầy sấy kia kìa mà cô vẫn tỉnh bơ xem như hem thấy, hem biết gì. Vì bi giờ thì cô chưa làm gì hắn đâu , cô sẽ để cho hắn ngồi trên chiếc ghế phò tổng đó thêm một thời gian ngắn nữa trước khi cô tìm ra một
người thích hợp hơn và có đầy đủ bằng chứng để tống khứ hắn ra khỏi công ty.
Cô cười cười nhìn mọi người nói:
_ Vậy à ? Vậy mọi người hãy chuẩn bị đi nửa tiếng sau sẽ mở ngay cuộc họp - rồi cô gằng từng chữ - tất cả phải có mặt đầy đủ !
Nói rồi cô bỏ đi về phòng của mình một nước trước những đôi mắt nhìn cô
kinh hãi. Họ ko ngờ một cô gái nhìn bề ngoài yếu đuối như cô mà cũng có
bản lĩnh gớm. Còn về phần Beatrice vừa đi mà trong lòng cô còn ngùn ngụt lửa giận.
Ông Willson thấy vậy phì cười hỏi:
_ Sao ban nãy cô ko " xử " hắn ta luôn đi để bây giờ phải mang theo nguyên cục tức thế này ?
_ Tôi cũng muốn lắm chứ nhưng bây giờ ko phải là lúc thích hợp. Cứ để
hắn ngồi ung dung thêm một chút nữa cũng chẳnh chết ai đâu - cô vừa đi
với tay bấm nút thang máy vừa nói
Nhưng khi cánh cửa chuẩn bị đóng lại thì.................
_ Đợi............. đợi một tí
Tiếng một người con trai vang lên với giọng hối hả. Beatrice nhanh tay
bấm chặn lại, anh chàng kia cũng ráng phóng người với vận tốc cực độ để
kịp thang máy. Đợi đến khi người thanh niên đó an toàn đi vào thì
Beatrice mới cho thang chạy. Bỗng người con trai có lên tiếng nói với
giọng lịch sự:
_ Làm ơn ........ lầu 16 !
Ko nói ko rằng, Beatricde vẫn thản nhiên làm theo lời yêu cầu của anh
ta. Nhưng đến khi cô và anh chàng ấy quay sang nhìn thì họ mới ngỡ
ngàng. Dylan giật mình quay đầu lại nhìn cho kĩ lần nữa
Rồi cả hai ko hẹn mà đồng thanh:
_ Thì ra là anh / là cô à ?
Câu câu nói ấy , cả anh và cô cùng phì cười trước sự trùng hợp đến ngẫu
nhiên của mình. Người con trai đó ko ai khác chính là người mà Beatrice
đã có dịp gặp trong thang máy ngày hôm qua.Đó chính là Dylan. Còn anh
thì cũng ko khác gì cô, anh thật sự ko nghĩ cô gái kỳ quặc mình gặp hum
qua nay lại có thể gặp nhau lần thứ hai cũng trong thang máy như thế
này. Chưa kịp để Beatrice lên tiếng thì anh đã nói trước :
_ Cô cũng là nhân viên trong công ty này hả ?
_ Uhm...... gần như vậy - Beatrice lấp lửng nói
_ Sao lại là " gần như " ? - Dylan thắc mắc
_ Ừ thì........ cũng ko hẳn là nhân viên mà cũng ko hẳn ko phải là người trong công ty - cô nói một nùi làm Dylan cũng mù tịt luôn
Nhưng anh cũng nở một nụ cười quyến rũ nói với cô :
_ Nhưng dù là nhân viên chính thức hay ko thì tôi cũng rất vui vì được gặp lại cô
_ Tôi cũng vậy - cô vui vẻ nói
Cả hai cứ nói nói cười cười với nhau mà hem thèm để ý đến sự có mặt của
ông Willson. Nãy giờ nghe Beatrice và anh chàng lạ mặt đối thoại với
nhau làm ông cũng mắc cười . Nhất là những lời nói rối như tơ vò của
Beatrice làm mặt anh chàng cứ đờ ra .
_ Cô có rảnh ko ? Chúng ta đi uống một tách cà phê được chứ ? - Dylan đề nghị
Beatrice chưa vội trả lời anh mà cô kéo tay áo lên để xem đồng hồ rồi quay sang nói với anh :
_ Cũng được !
Rồi cô quay sang nói với ông Willson :
_ Ông trở về phòng trước đi ! Một tí nữa tôi sẽ đến thẳng đó luôn.
_ Vâng ! - ông nói
Thế là Dylan và Beatrice cùng nhau đến một quán cà phê ở căn tin của
công ty. Cả hai ngồi đối diện với nhau. Và anh bồi đến đưa cho hai người hai cái menu
Anh bồi bàn hỏi :
_ Hai vị muốn dùng gì ạ ?
_ Làm ơn cà phê , ít đường! - cả hai cùng ngước lên nói
Nói xong, hai người nhìn nhau kinh ngạc. Thật ko hiểu nổi tại sao họ lại đồng thanh đồng thủ đến thế. Mà còn thích uống cà phê nữa chứ. Beatrice thì nhìn Dylan muh cười còn anh cũng vậy.
_ Xem ra chúng ta cũng có sở thích giống nhau quá chứ - Beatrice cười nói
_ Ừ ! Tôi ko nghĩ con gái như cô cũng thích cà phê mà còn bỏ ít đường nữa chứ - Dylan nhìn cô thích thú
_ Bộ có ai nói con gái ko thể uống như thế sao ? - cô vặn vẹo
_ Ko ! Ko ! Ý tôi ko phải vậy ! - anh cười cười nói - tại thường con gái rất sợ nóng nổi mụn hem đẹp nên rất ít thích uống cà phê đen
_ Uhm cũng có lí ! Nhưng tôi thì ko sợ đâu ! - Beatrice nheo mắt nói
Rồi cả hai cùng phá ra cười. Nhưng hai anh chị đâu có biết rằng nảy giờ
đang có một cặp mắt như muốn giết người đang chiếu thẳng vào họ đâu ,
nhất là Beatrice.
_ À đúng rồi ! Anh làm trong công ty này lâu rồi anh thấy nó như thế nào ? - cô bắt đầu tìm hiểu
_ Hả ? Cô hỏi như vậy là sao ? Tui ko hiểu cho lắm - Dylan thật sự hem biết dụng ý của Beatrice
_ Ý tui là anh cảm thấy công ty này có tốt